Định nghĩa đơn giản nhất về hạnh phúc là cái gì làm cho người ta sung sướng

Trong những cái làm cho con người ta sung sướng trong cuộc sống là tiền tài, danh vọng, cơm áo và tình yêu. Gạt bỏ những quan niệm về vật chất cao sang một bên, phần còn lại của đời sống tinh thần trong con người là tình cảm. Con người sống với nhau có thể thiếu thốn vật chất phần nào nhưng chắc chắn cuộc sống tình cảm thì không.

Tại sao ?

Lý do dễ hiểu, đời sống vật chất tuy làm cho con người túng thiếu ra mặt, nhưng con người có thể tìm thấy một cách dễ dàng, ngược lại đời sống tình cảm bị thiếu thốn tự nhiên con người đâm ra khô khan cằn cỗi.

Tagore, một thi hào danh tiếng Ấn Độ đã từng nói:”Tiền bạc con người có thể thiếu, nhưng tình cảm thì không, vật chất con người có thể đánh mất tìm lại được, tình cảm đánh mất khó mong tìm”.

Lời nói trên đã xác nhận được phần nào chân giá trị của tình yêu.

Trong cuộc sống con người hiện hữu tình cảm chiếm một phần quan trọng. Người ta có thể tìm ra tiền bạc dễ dàng nhưng cũng có thể suốt đời đánh mất một mối tình lý tưởng thì không bao giờ tìm được.

Nói đến tình yêu thì có lẽ tình yêu trai gái là thứ tình yêu quan trọng và mãnh liệt hơn mọi thứ tình cảm khác.

Đem ra phân tích, ta thấy tình yêu vợ chồng là một thứ tình nồng nàn say đắm, nó đứng sau tình non nước nhưng đứng trước mọi thứ tình cảm.

Kết quả hình ảnh cho hạnh phúc

Napoléon đệ nhất từng viết thư cho Joséphine người tình của ông một câu đáng cho chúng ta suy ngẫm:”Tình vợ chồng là một thứ tình đứng sau tình yêu tổ quốc và cha mẹ thiêng liêng, nhưng lại đứng trước mọi thứ tình thông thường khác. Tình yêu của lứa đôi bao giờ cũng nồng nhiệt đắm say”.

Mọi người dù trai hay gái, ai ai cũng theo đuổi. Ai ai cũng chầu chực đua đòi. Thứ tình yêu đó được người đời gán cho nó một hình dung từ “tình yêu đôi lứa”, nói nôm na là “ái tình”.

Chỉ mỗi một danh từ xưa cũ “ái tình”, nhưng ác hại thay nó lại không bao giờ lỗi thời, không bao giờ lạc hậu, ngược lại mỗi thời mỗi vẻ, người đời vẫn liên tục tán dương. Từ xưa đến nay trên thế giới đã có biết bao danh nhân, thi sĩ cố thêu hoa dệt gấm tô điểm cho hai tiếng “ái tình” ngày thêm lộng lẫy. Danh từ “ái tình” được liên tiếp diễn ra nhiều thế hệ, từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc. Ai ai cũng tô điểm thêu dệt cho hai tiếng ấy.

Từ những nhà văn thi sĩ cho đến những bậc anh hùng, đâu đâu cũng nói đến ái tình.

Napoléon đệ nhất nổi tiếng với mối tình của Désiré Clary, rồi đến một George Sand lại gây sôi nổi với Alfred de Musset, văn hào Victor Hugo nông nổi với làng Juliete Drouet, tất cả chỉ vì ái tình.

Trên trường đời kẻ nào chiến thắng ái tình là được người đời ca ngợi có số đào hoa. Ai không may, lại bị cho rằng người vô duyên bạc số.

Không biết bao nhiêu văn sĩ trên quả đất này đã viết về ái tình và cũng không biết bao nhiêu người đã sướng, đã khổ chỉ vì tình đến hoặc tình đi.

Bà Staal de Launay đã bảo:”Ái tình là một kho tàng huyền bí của nhân loại”.

Thi sĩ Đức, Goethe lại nói:”Chỉ có ái tình mới làm con người khôn hơn”.

Hay như một Anna de Noaille tuyên bố:”Người nào sống không ái tình thật như cây khô sống không nước”.

Hoặc như Bergson:”Tình yêu là một kho vàng vô tận mà người đời là kẻ săn vàng”.

Tất cả những danh từ ấy chỉ dành cho một vấn đề, một câu chuyện mà sự thật chỉ có ái tình.

Trên những lập luận vừa qua của những người danh tiếng mà chúng ta chỉ học lại tư tưởng của họ, chúng ta có thể tìm được một lý thuyết đơn thuần là con người bị ái tình chi phối và chính ái tình làm cho con người sướng hoặc khổ mà thôi.

Chính vì chỗ không thể thiếu trong đời sống nên con người trở thành đua ghen giành giựt, có khi còn đổ máu chỉ vì một chuyện tình. Hằng ngày chúng ta thường nghe người qua đường lể lại những thảm kịch về tình, những vụ lưu huyết, những án mạng mà kết quả chỉ do những tình yêu gây nên.

Tuy nhiên, tình yêu là tình yêu, còn chuyện đáng được nói hay không là thuộc về một khía cạnh khác, khía cạnh đó là hạnh phúc. Chúng ta phải xác nhận rằng không phải trai gái yêu nhau là hoàn toàn hạnh phúc, hễ gặp nhau là tính truyện trăm năm, họ cũng có nhiều thứ tình, từ tình yêu chân thật đến tình hoa bướm, cả hai đều có cả hai đều xảy ra. Đứng ngoài nhìn vào chúng ta thấy tình yêu đổi thay muôn mặt từ chỗ thành thật đến chỗ giả dối điêu ngoa. Mỗi khía cạnh có những nét đặc biệt của nó, không phải yêu là đã tìm được hạnh phúc, có nhiều người yêu rất nhiều nhưng hạnh phúc chỉ là ảo tưởng, vì sự thật hạnh phúc còn tùy thuộc vào con người có thành thật hay không. Nếu gặp một người không thành thật thì mối tình ấy biến thành một mối tình hão huyền mà hạnh phúc không bao giờ đến. Hạnh phúc chỉ đến khi cả hai đều có những tư tưởng thành thật không lừa dối nhau, không phản bội nhau, chính vì chỗ đó mà nhà hiền triết đã phải nói:”Tình yêu và hạnh phúc là hình với bóng, thấy nhau nhưng không phải để bắt được nhau”.

Hạnh phúc được đặt thành vấn đề là ở chỗ đó. Chỗ thành thật hay giả dối, ngay thẳng hay bất chính ? Một mối tình chỉ tìm được hạnh phúc khi hai trái tim cùng chung nhau một nhịp, biết cảm thông và yêu thương lẫn nhau, có như vậy thì tình yêu mới không đi xa chiếc bong hạnh phúc. Ngược lại có một người trong hai rắp tâm phản bội lừa dối, điêu ngoa thì bóng hạnh phúc càng ngày càng xa và viễn ảnh tan vỡ ngày càng đến gần. Cái khó của tình yêu là ở chỗ đó, vấn đề có được đặt thành hay không cũng chính ở chỗ đó.

Một điều nữa, một điều mà người đời thường hay nhầm lẫn là không phải sống chung nhau là đã hạnh phúc với nhau. Có nhiều đôi vợ chồng đã từng sống chung nhau thật lâu, sinh con đẻ cái thật nhiều nhưng không bao giờ tìm thấy cái chân giá trị của hạnh phúc là gì, cũng có kẻ ăn ở với nhau suốt cuộc đời, nhưng đến khi nhắm mắt buông xuôi vẫn không bao giờ thấy được ánh bình minh hạnh phúc. Tất cả mọi thứ ấy mới là những điều đáng nói, đáng làm cho người đời suy nghĩ hoài nghi. Có những cặp vợ chồng thật chung tình nhưng thể bảo chung tình là hạnh phúc, hoặc êm ấm nhưng không thể nào vội vã kết luận êm ấm tức là hạnh phúc với nhau.

Nếu những câu chuyện như trên đều cho là hạnh phúc thì chắc chắn tôi không lo ngại, không hoài nghi và nhất định không có những tư tưởng để viết những dòng này.

Sự thật của hạnh phúc là một thứ suy tư trong tâm não, sống đời vợ chồng mà hạnh phúc phải là sống bằng tinh thần, mọi việc phải thông cảm với nhau, mọi việc phải được cả hai đồng ý, mọi sự đồng ý thoải mái không chịu những áp lực bên trong cũng như bên ngoài ép buộc, một sự chấp thuận thỏa đáng mà không buồn phiền cũng như phải có sự thành tâm thiện chí và nhường nhịn của đôi bên, tình chồng vợ phải biết dung hòa. Có như thể hai tiếng hạnh phúc mới diễn tả đúng nghĩa của nó mà sự thực không bị méo mó, bất cứ vì một lý do này hay một lý do khác. Không chịu những chi phối từ bên trong lẫn bên ngoài và phải có sự thỏa mãn của chồng cũng như vợ.

Nói tóm lại, tình yêu và hạnh phúc là một danh từ chung cho hai vấn đề khác nhau tuy cùng trên một khía cạnh tình cảm nhưng hạnh phúc khác tình yêu ở chỗ thành thật và tự do, nếu tình yêu không được tự do, nhất định không bao giờ tạo dựng được hạnh phúc cũng như hạnh phúc mà không có sự nhiệt tình của tình yêu thì cả hai không bao giờ có điểm tương đồng và nhất định muôn đời không thêt nào kết hợp thành chuyện vợ chồng lý tưởng cho nhau.

Cuối cùng ta có thể kết luận: Tình yêu và hạnh phúc là hai vấn đề tương quan lẫn nhau nhưng phải biết phân biệt có như thế mới tìm được một tình thương yêu lý tưởng cho vợ lẫn chồng.