Không có phương hướng và quá nhiều mục tiêu vô hiệu như nhau

Một người bạn của tôi, sau khi làm ăn phát tài đã trở thành triệu phú. Cuộc sống vật chất thừa thãi, không còn phải lo cơm ăn áo mặc, vậy mà anh ta lại cảm thấy cuộc sống nhàm chán, tư tưởng trống rỗng.

Anh ta nói: “Tôi không cảm thấy thoải mái như trước nữa, không biết mình nên làm gì thì tốt, không thứ gì có thể khơi dậy lòng nhiệt tình của tôi, cuộc sống dường như trở nên không còn mục đích nữa.”

Vậy mới nói, trái tim của chúng ta cần có phương hướng. Không có phương hướng, chúng ta chỉ có thể tự quanh quẩn tại chỗ. Lặp lại là vòng xoáy lớn nhất mà chúng ta rơi vào. Trong cuộc đời, không có chuyện gì đáng sợ hơn đứng im một chỗ và không có gì thay đổi. Tôi tin mỗi người đều biết hậu quả của từ chối trưởng thành là gì. Nói trắng ra là chờ chết!

Trong một buổi học bồi dưỡng tố chất thành công, cô giáo hỏi một học viên: “Mục tiêu của em là gì?” Học viên ấy trả lời: “Em muốn kiếm được 50 triệu đồng”. Cô giáo lại hỏi: “Còn gì nữa không?” Học viên trả lời: “Thăng chức thành quản lí bộ phận.” Cô giáo hỏi tiếp: “Còn nữa không?” Học viên trả lời: “Mua nhà!” Cô giáo tiếp tục hỏi: “Còn nữa không?” Học viên trả lời: “Đổi xe khác!” Cô giáo không ngừng hỏi, cậu ta cũng không ngừng trả lời, khiến các học viên có mặt ở đó cười ồ lên.

Có lẽ đây là một ví dụ đặc biệt. Nhưng chúng ta có thể tự hỏi bản thân mình, chúng ta theo đuổi cái gì. Người yêu tôi, cuộc sống giàu có. Còn nữa không? Công việc lương cao, quần áo hàng hiệu. Còn nữa không? Nhà, xe… Chỉ cần người hỏi có đủ kiên nhẫn hỏi, chúng ta cũng sẽ trả lời không ngừng.

Thực ra, cuộc sống chính là một phép trừ. Từ khi chào đời, sinh mệnh của chúng ta đã bắt đầu đếm ngược thời gian, bắt đầu trừ từng giây từng giây, từng ngày từng ngày. Những việc chúng ta cần làm mỗi ngày đều phức tạp, còn mục tiêu mà chúng ta có thể gánh vác trong cùng một thời điểm cuộc đời là hữu hạn, vì thế chúng ta phải trừ đi từng việc một cách có lựa chọn, sau đó làm những việc mà bản thân thích nhất, những việc đối với bản thân mà nói là quan trọng nhất.

Tôi tin rằng có người có thể làm được nhiều việc cùng lúc, nhưng đối với đa số người mà nói, chỉ có chuyên tâm một lòng làm một việc mới có thể thành công. Sức mạnh của trái tim là hữu hạn, nếu mục tiêu của chúng ta quá nhiều thì sẽ phân tán sức mạnh của nó, kết quả sự nỗ lực của chúng ta rất có thể sẽ xôi hỏng bỏng không.

Không có mục tiêu cuộc đời sẽ khiến chúng ta giậm chân tại chỗ, còn mục tiêu quá nhiều lại khiến chúng ta không biết bắt đầu từ đâu. Đối với chúng ta mà nói, mục tiêu quá nhiều và không có mục tiêu kết quả đều đem lại kết cục giống nhau.

Tiêu điểm

Bài mới đăng