Tôi xót xa. Nhắm mắt lại cho nước mắt rơi ra

Mọi lần khi vợ chồng tôi cãi vã nhau chẳng đi đến đâu, tôi đều giận dỗi bỏ đi khỏi nhà, khi thì bồng con theo, khi thì chỉ đi tay không một mình.

Và, anh ấy sẽ chạy theo, đến chỗ vắng vẻ nào đó mới níu kéo, năn nỉ, xuống nước xin lỗi. Anh ấy luôn luôn là người làm hòa trước, nhường nhịn trước. Vậy mà lần này, sau một cuộc cãi vã kịch liệt, lời qua tiếng lại có phần động chạm tự ái của nhau, tôi giận muốn khùng lên, bỏ đi khỏi căn nhà đang ấm cúng. Tôi bỏ đi khỏi nhà lần này nhằm vào lúc chẳng còn bao lâu nữa là bước sang năm mới.

Kết quả hình ảnh cho vợ chồng
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

Vừa đi, tôi vừa nhìn chừng lại phía sau, hy vọng anh ấy sẽ đuổi theo. Nhưng không, tôi tức thêm, khóc tức tưởi. Đến một ngã tư, lèo tèo vài người thơ thẩn, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe vù đi qua phố thênh thang. Tôi đứng bần thần, rồi nhìn đồng hồ: 10 giờ 30 phút. Anh ấy đã không tìm tôi, không màng kêu tôi về để vợ cùng chồng chuẩn bị đón giao thừa. Bé Mi Mi của tôi chắc vẫn còn đang ngủ say. Còn anh ấy đang làm gì ở nhà? Uống rượu giải sầu ư?

Tôi băng qua đường, tiến về phía bùng binh. Tôi thấy nơi ấy có một cô gái đang ngồi ủ rũ, trơ trọi một mình. Tôi muốn có bạn đang lúc rối trí, buồn phiền, để mình trút bỏ tâm sự cho nhẹ nhàng, biết đâu đầu óc sẽ sáng suốt, lòng thanh thản. Lỗi của tôi, hay của anh ấy, hay lỗi của cả hai, cần phải có một người ngoài cuộc phán xét. Cô gái ngước mắt nhìn tôi. Một cô gái mặt hoa da phấn nhợt nhạt, mắt đượm u buồn, tóc tai rũ rượi. Tôi ngồi xuống cạnh cô gái. Nhìn tôi dò xét, cô gái hỏi:

– Muốn gì?
– Ngồi chơi. Buồn quá.
– Không có nhà, không có gia đình để về đón giừa ư?
– Có chứ. Nhưng mới gây sự với ông, bỏ đi cho khuây khỏa…
– Một đi không trở lại à?
– Trở lại chứ.
– Trở lại thì đừng nên bỏ đi. Mất công.
Tôi chưng hửng. Cô gái làm tôi kinh ngạc, tôi có cảm tình ngay. Nhìn ngắm cô gái từ tóc đến chân, tôi nhỏ nhẹ:
– Chị sao ngồi đây? Sao chưa chịu về nhà?
– Không nhà cửa. Không chồng con. Không bà con dòng họ. Quê nhà thì ở quá xa. Vậy thì về đâu?
– Xin lỗi… chị làm gì, ở đâu?
– Nói thẳng ra là làm đĩ.
Tôi đoán không sai. Nhưng cách trả lời của cô gái sống sượng quá, phũ phàng quá, làm tôi ớn lạnh, tôi ngần ngại hỏi:
– Không có chỗ nào để về ăn Tết sao?
– Chỗ nào? Chỉ có nhà trọ, nhà chứa, quanh năm chui lủi bám víu vào những chỗ ấy sống qua ngày. Nhưng bây giờ, tiền hết thì nhà trọ đuổi. Nợ nần chưa trả xong, lại thêm đã héo tàn, thì nhà chứa chẳng chịu chứa nữa. Phải lang thang đứng đường mà kiếm chút cháo cầm hơi…

Tôi bàng hoàng xót xa. Cái đau đớn, tủi nhục, cùng cực của cô gái đã dập tắt những nỗi buồn nhẹ tênh, tự ái vặt vãnh trong tôi. Tôi quên mất vừa mới xích mích với chồng, chỉ còn biết trước mặt tôi là một thân phận bèo dạt mây trôi vô định, mang theo một ước ao bé nhỏ, nhưng không hề với tới được. Tôi sờ ngực áo, rút ra mấy tờ bạc còn nằm nguyên từ chiều, trao hết qua tay cô gái. Cô gái không chút vui mừng, không vồn vã cũng không tỏ vẻ bất cần, thản nhiên nhận mấy tờ giấy bạc, hỏi:

– Còn chị thì sao?
Tôi kể sơ qua chuyện mình. Cô gái cười sằng sặc, nói :
– Chị rõ khùng. Chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt, rác rưởi mà dám bỏ đi khỏi tổ ấm đầy hạnh phúc của mình. Hãy biết quý những gì chị đang có, chứ đừng làm hao hụt, đừng làm suy suyển.
Tôi rùng mình, tỉnh ngộ. Cô gái cười mếu máo, nói tiếp :
– Tôi cả đời ước mơ có được một tấm chồng, một mái ấm nghèo nát cũng được, rồi có đứa con. Vợ chồng có nhau trong đói khổ cũng vui. Hạnh phúc nhỏ nhoi, ước mơ nhỏ bé sao mà cứ như ở mãi trong chiêm bao mộng mị, không bao giờ nắm bắt được.
Tôi đứng dậy. Tôi phải về nhà ngay. Cô gái vẫn tiếp:
– Ngay giờ phút này đây, tôi chỉ khao khát một điều…
Tôi khựng lại, hỏi:
– Điều gì?
Cười nửa miệng, cô gái thều thào:
– Ước gì trong giờ giao thừa, có một anh chàng ngớ ngẩn nào đó, xấu xí cũng được, đần độn cũng được, nghèo cũng được, nhưng miễn là thương tôi, thích tôi, chịu dìu tôi về nhà, hai đứa sẽ cùng đón giao thừa, ăn ngủ với nhau, qua ba ngày Tết thật vui vẻ, rồi chia tay nhau cũng được, mà sống luôn với nhau thì càng tốt, quá hạnh phúc. Nhưng giờ này…

Tôi xót xa. Nhắm mắt lại cho nước mắt rơi ra, tôi bước nhanh thật nhanh rời khỏi nơi cô gái ngồi chơ vơ giữa đêm vắng lặng…

Tôi về đến nhà. Anh ấy đã bồng bé Mi Mi đi đâu rồi. Chắc là anh ấy đang đi tìm tôi, tìm ở hướng ngược lại. Sao không đi ra phố ngã sáu nhỉ? Tôi tất tả băng đi trên đường vắng ngắt, mắt dáo dác ngó xa ngó gần, tìm hình bóng thân quen của chồng, con. Không thấy đâu. Đã sắp đến giờ giao thừa rồi. Tôi bắt đầu bước như chạy trở ngược lại phố ngã sáu. Phố im ắng. Bồng binh trơ trọi. Cô gái đã đi rồi. Tôi ngơ ngác giữa phố khuya vào đêm cuối năm, bắt đầu tự chửi rủa mình. Chợt, từ xa một chiếc xích lô đang chở khách phóng lại. Xích lô thắng kít lại bên tôi. Tôi trố mắt nhìn, nhận ra người ngồi trên xe là.. cô gái khi nãy.

Kết quả hình ảnh cho vợ chồng
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

– Sao chưa về nhà mà đứng ở đây hả trời?
Tôi kinh ngạc nhìn cô gái, nhìn anh xích lô, nói:
– Về rồi, nhưng anh ấy đã bồng con đi đâu mất tiêu.
– Đi tìm chị chớ đi đâu. Mới gặp một ông bồng con đi lên đi xuố hớt hơ hớt hả ở dưới dốc kia kìa, chắc là anh ấy rồi. Về lẹ đi!
Tôi mừng quá, định bước đi, nhưng chợt nhớ lại hỏi:
– Chị bây giờ định đi đâu?
– Đi về nhà ảnh. Đón giao thừa với ảnh.
Tôi nhìn anh xích lô nghi ngại, nói tỉnh:
– Coi chừng vợ người ta đánh ghen thì mất ăn Tết đó nghen!
Anh xích lô cười ha hả, nói oang oang:
– Đừng lo. Tôi độc thân chưa vợ con gì, cũng chẳng có nhà cửa, cũng là dân bụi thôi!
– Vậy bây giờ anh chở chị ấy đi đâu?
– Về vỉa hè, về tổ ấm của tôi. Đón giao thừa hai đứa, ăn Tết hai đứa thì chắc là vui hơn một mình sô-lô rồi!
Cô gái lên tiếng:
– Chị lo chuyện của chị đi. Đừng lo cho tôi, tôi mới ước đã được liền rồi, chắc ước nhằm giờ linh. Bây giờ cứ vui sống với ảnh đã, dù chỉ một đêm khỏi cô đơn lạnh lẽo, ra giêng hẵng hay!
Tôi phì cười, nói:
– Vậy thì xin chúc anh chị hạnh phúc. Tân niên hạnh phúc,ỏ nhoi đâu. Chúc chị hạnh phúc, ráng mà giữ gìn nó chứ…
Tôi thẫn thờ đứng lại chơ vơ trên hè phố, dõi mắt nhìn theo chiếc xích lô xa dần nơi góc phố. Mắt tôi cay cay, và đã ướt nhòe lúc nào không hay. Tôi nhìn đồng hồ: 12 giờ kém mười lăm. Tôi phải về tổ ấm, về gấp, không đâu khác – mái ấm gia đình tôi.

Tiêu điểm

Bài mới đăng