Phong cách sống Đọc và Ngẫm Đức Phật dạy qua câu chuyện bốn loại ruộng

Đức Phật dạy qua câu chuyện bốn loại ruộng

Có anh nông dân nghi ngờ đức Phật, cho là đức Phật cũng nên cày ruộng gieo giống để phục vụ nhu cầu ăn uống cho mình. Đức Phật trả lời: “Ta cũng đang cày ruộng gieo giống đấy chứ!”

Anh nông dân ngờ vực hỏi: “Nhưng tôi chưa từng thấy ông biết dùng cày dùng bừa, vậy xin hỏi ông làm thế nào để cày ruộng? Đức Phật đáp: “Ta lấy niềm tin là hạt giống, lấy pháp thiện làm ruộng tốt, lấy trí tuệ làm cày bừa, lấy cái tâm biết xấu hổ làm càng xe, lấy giữ giới làm ách kéo. Lấy khổ hạnh làm việc giáo hóa, tu tập, xới trừ cỏ úa của phiền não, gặt hái thành quả tốt đẹp. Như vậy cày ruộng có thể được nhiều quả ngọt, có thể vượt hơn ruộng của tam giới, diệt trừ hết mọi phiền não.”

Ảnh minh họa. Nguồn : Internet

Từ xưa đến nay, ai có ruộng đất rộng lớn thì đó là người giàu có. Trung Quốc từ sau ngày lật đổ địa chủ, những nhà giàu có nhiều đất đai của thời đại cũ đều bị phá sản, nhưng trên cơ bản, ruộng vẫn còn được duy trì trong quan hệ sản xuất đối với con người, còn ruộng được nói trong Phật giáo là “kính điền”, “ân điền” “bi điền”, cộng thêm loại ruộng mà tôi gọi là “tâm điền” nữa, tức gồm bốn loại ruộng, đó đều là ruộng có thể cầu phúc.

Thứ nhất, kính điền. Trên thế gian, các vị sư trưởng trong tôn giáo, các vị thiện nhân quân tử, đều là những đối tượng đáng được chúng ta kính trọng. Chúng ta cúng dường cho họ cũng giống như đang gieo cày nơi đám ruộng vậy, có thể thu gặt được quà tặng rất lớn.

Trong Phật giáo có câu chuyện “Cây đèn của cô gái nghèo”: Một cô bé nghèo khổ, cắt tóc của mình đem bán để lấy tiền mua một cây đèn dầu cúng Phật, có phước báo được làm hoàng hậu. Cho nên, bố thí giống như gieo hạt giống, có thể gieo một gặt trăm, giao trăm gặt vạn, gieo vạn gặt triệu, thu hoạch công đức đến trăm ngàn vạn triệu.

Thứ hai, ân điền. Cha mẹ, sư thầy đều là những đối tượng chúng ta phải báo ơn. Đối với ơn sinh thành nuôi dưỡng của cha mẹ, ơn dạy bảo chỉ bày của sư thầy, chúng ta phải phát tâm chân thành cảm ơn và báo đáp, giống như đang gieo cấy nơi đám ruộng, sẽ gặt hái thành quả tốt đẹp. Đáng tiếc là trong xã hội ngày nay, nhiều người không biết hiếu thuận với cha mẹ, không biết tôn kính sư thầy, vong ân bội nghĩa, giống như bỏ hoang rất nhiều đất ruộng, không chịu trồng cấy, như vậy sao có thể thu hoạch được?

Thứ ba, bi điền. Trên thế gian, người cần chúng ta từ bi chăm sóc rất nhiều, như những người cùng khổ, người tàn tật. Chúng ta đang gieo hạt giống nơi đám ruộng từ bi, giống như khai vỡ những đám đất khô cằn, tuy khắp nơi đều cát sạn sỏi đá, chỉ cần chúng ta chú tâm trồng cấy thì đất ấy sẽ giúp cây nở hoa kết trái, sẽ được thu hoạch. Điều cần chú ý của việc gieo cấy là thu hoạch, thế gian ngày nay ở đâu không có kính điền, ở đâu không có ân điền, ở đâu không có bi điền? Chỉ cần chúng ta mong muốn, thì ở đâu chúng ta cũng có thể gieo cấy để trở nên giàu có.

Thứ tư, tâm điền. Mỗi người đều có một cái tâm, tâm là công xưởng của chúng ta, sản xuất ra các loại sản phẩm; tâm cũng là ruộng đất của chúng ta, trong tâm điền, bất kể gieo hạt giống gì cũng đều có thể ra hoa kết trái. Giống như học sinh đi học, gieo hạt giống đi học vào tâm điền thì có thể sinh ra sự hiểu biết (trí tuệ). Tương tự, chúng ta gieo hạt giống nhân duyên phúc đức vào tâm điền, thì có thể sinh ra cây lúa công đức. Hiện nay, một chiếc máy vi tính nho nhỏ có khả năng dung nạp hàng triệu triệu câu danh ngôn, huống hồ tâm điền vô hình vô tướng của chúng ta? Gieo cấy trong đám ruộng công đức rộng lớn vô biên kia sẽ giúp bạn thu hoạch gấp hàng trăm, ngàn vạn lần.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Cho nên, tu hành trong Phật giáo cần chú trọng đến tu tâm. Thực ra, tu tâm tức là gieo ruộng phước, bạn có gieo mới có gặt. Hiện nay có nhiều người không chịu cày cấy mà chỉ mong được thu gặt, suốt ngày họ cầu thần xin quẻ, bói toán, điều này giống như đứng trước ruộng đất mà kêu lớn: “Ruộng đất ơi, cầu xin ngươi cho ta phước báo, để ta có thứ thu hoạch!” Nhưng bạn không gieo nhân làm sao có thể gặt quả? Muốn thu hoạch quả ngọt đầy kho, phải gieo cấy tâm điền cho thật tốt.

Lời trích từ sách “Thái căn đàm”
Có hoạt động bên ngoài, cũng có trải nghiệm bên trong (nội tâm);
Có cuộc sống tiếp nhận, cũng có nét đẹp cảm ơn;
Có cá tính riêng mình, cũng có thói quen theo người;
Có thế giới trước mặt, cũng có cảnh giới nhượng bộ;
Như vậy mới có thể có cuộc sống toàn diện.

- Advertisement -
- Advertisement -

nổi bật