Hãy nhìn nhận mọi việc theo cách của con trẻ

Must Try

Một lần, chồng tôi quát mắng om sòm chỉ vì đã hơn 10 giờ tối rồi mà con tôi còn không chịu rời đống đồ chơi để đi ngủ. Với vẻ phẫn nộ pha lẫn lo lắng, cháu lại gần bố, nói nhỏ nhưng rành rọt: “Bố có thể nói nhỏ hơn được không, con vừa ru các bạn ấy ngủ xong!” Thì ra con tôi đang cố hoàn thành trò chơi cô giáo cho học sinh đi ngủ trưa, việc ru được các bạn ngủ là kỳ công đối với cháu. Chồng tôi cũng phải thì thầm: “Bố thấy các bạn ấy ngủ rồi đấy, con có thể yên tâm lên giường được rồi!” Con gái tôi xin phép đi đắp chăn cẩn thận cho “học trò” rồi mới rón rén đi vào buồng. Chồng tôi bảo, nhìn những cử chỉ đó của con, anh thấy mình thật không phải khi lúc nào cũng chực mắng con. Chúng tôi đã không hiểu một đứa trẻ lên bốn cũng có những công việc quan trọng chẳng kém gì người lớn.

Nấu cơm, rửa bát, giặt giũ, lau chùi, đi chợ, đi làm, bươn bả kiếm tiền… Người lớn chúng ta có hàng đống việc cần phải giải quyết, trong khi lũ trẻ chỉ việc ăn, chơi, rồi lớn hơn thì học bài, thế thôi. Vậy mà chúng cứ thích cản chân bố mẹ, luôn làm bố mẹ buồn rầu, mệt mỏi, khó chịu vì sự mè nheo không ngớt. Lũ trẻ thật bất công! Người lớn thường nghĩ vậy. Thực ra với suy nghĩ này, chúng ta cũng đang dồn sự bất công lên các cháu. Con trẻ rất cần được bố mẹ nhìn nhận vấn đề theo cách của mình.

Nguồn ảnh: Internet

Khi bạn gọi con đi ăn cơm, con bạn nói cháu còn bận năm phút nữa. Bạn đi vào phòng khách và nhận thấy cháu đang mải mê với trò chơi xếp hình. Thay vì tức điên người, quẳng đống đồ chơi vào sọt rác, bạn nên giao hẹn với cháu đúng năm phút “công việc” kia phải dừng lại. Trong mắt bạn, đây đơn thuần là một trò chơi, nhưng con trẻ lại nghĩ đó là một công việc nghiêm chỉnh. Vợ chồng bạn hãy cho con tự sắp xếp thời gian cho công việc quan trọng của cháu. Nổi nóng, la mắng lúc này chỉ làm các bạn mệt, con các bạn buồn bực và không khí gia đình nặng nề hơn mà thôi.

Cũng phải mất một thời gian vợ chồng tôi mới quen với việc nhìn nhận theo cách của con trẻ. Có lần khi vừa bước chân vào nhà đã thấy bông từ cái đệm cũ bay khắp nơi. Con tôi đang sung sướng rứt từng sợi bông mặc cho tôi kêu thất thanh: “Con làm cái gì thế này?” Khi bình tĩnh lại, tôi thay đổi chiến thuật. “Con có nghe bạn ấy kêu đau không?” “Bạn nào hả mẹ?”, con tôi ngơ ngác hỏi, cũng có ý lắng nghe. Tôi giải thích với cháu rằng như tất cả những bạn búp bê, bạn đệm bông này cũng biết đau đớn và hờn giận. Nếu ai làm bạn ấy đau thì không có cơ hội để nằm lên người bạn ấy nữa, bạn ấy sẽ phải đi bác sĩ và xin sang nhà khác ở. Bạn biết kết quả tuyệt vời thế nào không? Sau đấy tôi chỉ việc vào bếp, để mặc con tôi tự thu xếp đống bông nhét vào đệm, chờ “bác sĩ” mẹ có thời gian sẽ khâu vá các vết thương lại.

Tôi nghĩ thật tốt nếu người lớn tham gia vào các trò chơi của con. Chúng ta sẽ biết điều nào nên, điều nào không nên làm khi can thiệp vào công việc của các cháu.

MỘT ĐỨA TRẺ LÊN BỐN CŨNG CÓ NHỮNG CÔNG VIỆC QUAN TRỌNG CHẲNG KÉM GÌ NGƯỜI LỚN.

Latest Recipes

More Recipes Like This