Mất mát và đau khổ cũng là những món quà của cuộc đời

Hồi nhỏ, mùa xuân nào tôi cũng thấy cậu tôi tỉa cành cho từng cái cây trong vườn nhà. Lúc ấy, tôi cảm thấy rất khó hiểu, thầm nghĩ: “Như thế khác gì tỉa chết cây?”

Quả thực, tôi không nhẫn tâm nhìn những cành cây non khó khăn lắm mới mọc ra bị cắt đi, liền hỏi cậu: “Vì sao phải cắt những cành cây này ạ?”

Cậu nói với tôi: “Nếu không cắt những cành cây này, thì cho dù cây táo có thể cho nhiều quả hơn, nhưng táo vừa không to, cũng không ngọt. Ngược lại, sau khi cắt những cành cây thừa,

không những táo vừa to vừa ngọt, mà còn có thể kéo dài thời gian cho quả của nó. Nếu để mặc cho nó mọc tự nhiên, dăm ba năm sau, có một số cành sẽ bắt đầu khô héo. Chẳng được mấy năm sau, cả cây táo sẽ chết.”

Lời nói của cậu khiến tôi ý thức được rằng, mất mát cũng là một sự trưởng thành. Rất nhiều lúc, mất mát có thể khiến chúng ta trưởng thành tốt hơn, có thể giúp chúng ta có được cuộc sống chất lượng hơn.

Thực ra, có lúc sự mất mát trên cơ thể chúng ta không nhất định là chuyện xấu.

Một bác sĩ nội khoa trong nhiều năm thực tiễn lâm sàng, phát hiện hàng loạt hiện tượng kì lạ.

Tim của bệnh nhân tắc nghẽn van tim sẽ to lên như kỳ tích, dường như đang cố gắng ứng phó với dị tật của tim.

Bệnh nhân mắc bệnh thận nếu phải cắt một quả thận, sức sống của quả thận còn lại sẽ trở nên vô cùng mãnh liệt.

Ngoài ra, bỏ một bên mắt hoặc cắt một bên phổi, bên còn lại sẽ trở nên càng có sức sống hơn. Tâm lí cũng giống như cơ thể con người, cũng có khả năng như vậy.

Trong cuộc đời, có một món quà mà hầu hết mọi người đều sẽ nhận được, đó chính là “thất tình”.

Chúng ta cho rằng thất tình là bị vứt bỏ, bị lừa dối. Thất tình ảnh hưởng nghiêm trọng tới ảo tưởng tươi đẹp về tình yêu của chúng ta, khiến chúng ta không còn dám tin người khác. Vết thương này thậm chí còn day dứt cả cuộc đời, sao có thể nói thất tình cũng là món quà được?

Thực ra, tác dụng quan trọng nhất của thất tình là muốn chúng ta nhận thức đầy đủ về bản thân, đồng thời cũng hiểu được người khác. Không trải qua thất tình, có lẽ chúng ta không biết nên yêu một người như thế nào; không trải qua thất tình, có lẽ chúng ta sẽ không tìm thấy người mà mình thật sự yêu; không trải qua thất tình, có lẽ chúng ta sẽ không biết mất mát có nghĩa là gì, càng không biết nên trân trọng tình yêu như thế nào.

“Món quà” thất tình mà chúng ta nhìn thấy được bọc bởi một lớp giấy gói quà mang màu sắc vứt bỏ, lừa dối, phản bội, trang điểm bởi một chiếc ruy băng thê lương, mang đau khổ tới cho chúng ta. Thứ mà chúng ta nhìn thấy chỉ là đau lòng, chỉ là vỏ ngoài của thất tình. Khi chúng ta mở từng lớp từng lớp giấy của món quà này, sẽ nhìn thấy trách nhiệm, thiếu sót của bản thân, cuối cùng là sự trưởng thành được bao bọc bởi sự kiên cường.

Một lần, một người bạn của tôi bị tai nạn, gãy chân trái và phải nằm viện. Mấy người chúng tôi cùng đến thăm cậu ấy.

Chúng tôi nhìn thấy mặc dù sắc mặt của cậu ấy có chút tiều tụy nhưng tinh thần rất tốt. Lời nói của cậu ấy ẩn chứa niềm vui hiếm thấy, giống như trúng sổ xố vậy. Chúng tôi không nghĩ cậu ấy là người vừa mới gặp tai nạn.

Cậu ấy nói với chúng tôi, khoảnh khắc tai nạn ập đến, ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu ấy là, lẽ nào cuộc đời của mình kết thúc thế này sao? Cậu ấy nghĩ tới mình còn có rất nhiều việc chưa làm, nếu không chết, nhất định phải đi làm những việc mà từ trước tới nay mình muốn làm nhưng không có dũng khí để làm, hơn nữa phải quý trọng thời gian ở bên người thân, đối xử tốt với cha mẹ, đối xử tốt với vợ và con trai. Tóm lại, phải làm những việc mà mình muốn làm và nên làm không chút do dự.

Lần tai nạn chết đi sống lại này là cơ hội thứ hai mà cuộc đời tặng cho cậu ấy để nâng cao chất lượng cuộc đời, khiến cậu ấy có thể dùng con mắt mới để nhìn nhận cuộc đời mình. Mặc dù, sau này chân của cậu ấy không thể đi lại nhanh nhẹn như trước, nhưng so với việc bị mất đi mạng sống trong khoảnh khắc ấy mà nói thì chút đau khổ này không đáng gì. Nếu trải qua vụ tai nạn này, không có cái nhìn mới về cuộc đời của mình, thì nỗi đau đớn về thể xác sẽ trở thành nỗi ám ảnh rất lớn trong cuộc sống của cậu ấy. Có lẽ cậu ấy sẽ buông thả để bản thân tiếp tục phóng thật nhanh, tiếp tục sống với cách sống trước đây. Như thế tai nạn sẽ khó tránh khỏi giáng xuống đầu cậu ấy một lần nữa, nhưng lần sau, chưa chắc cậu ấy sẽ có may mắn thoát chết như lần này.

Chúng ta càng dám đối mặt với trở ngại và đau khổ của cuộc đời thì càng có thể nhanh chóng tìm thấy phương pháp giải quyết chúng. Hành động này cũng khiến nội tâm của chúng ta có thêm tự do và sức mạnh to lớn hơn. Chỉ khi dám đối mặt với đau khổ trong cuộc đời, chúng ta mới thật sự trở thành chủ nhân của bản thân mình. Thực ra, đằng sau mỗi đau khổ đều có lối thoát “trưởng thành”, đều đánh dấu một khởi đầu mới. Sở dĩ chúng ta đau khổ, là bởi vì chúng ta từ chối trưởng thành.

Sở dĩ chúng ta sống một cách bừa bãi, vô nghĩa, là bởi vì chúng ta chưa từng mất mát, chưa từng mất đi tình yêu, chưa từng mất đi sức khỏe, chưa từng mất đi tiền bạc, chưa từng mất đi đồ ăn, hoặc tất cả đều đã từng mất đi nhưng chúng ta không hiểu ý nghĩa trong những mất mát đó. Khi chúng ta thật sự hiểu mất mát có nghĩa là gì, chúng ta mới có được sự trưởng thành, học được cách làm thế nào để sống có chất lượng. Hãy hỏi bản thân, khi gặp trở ngại và đau khổ, bản thân đã làm gì, làm như vậy có phải là người có ý chí không.

Tiêu điểm

Bài mới đăng