Nước vốn không ngừng luân chuyển, chỉ việc để mặc nó, tự nhiên nó sẽ trong lại thôi.

Một lần, hai thầy trò đi qua một khu rừng, lúc đó đã là giữa trưa, trời rất nóng. Người thầy cảm thấy khát nước, bèn bảo học trò:

— Con quay lại khe nước mà chúng ta mới đi qua, lấy chút nước mang về đây.

Người học trò quay lại khe nước, nhưng nó quá nhỏ, lại vừa có vài chiếc xe chạy qua, nước trong khe rất dơ, nước này giờ không thể dùng để uống được nữa. Bèn quay lại nói với thầy:

— Nước trong khe giờ đã bị vẩn đục mất rồi, không thể uống được nữa, chúng ta tiếp tục đi thôi, không xa phía trước có một dòng sông, chúng ta có thể lấy nước ở đó uống.

Người thầy nói

— Không được, ta nhất thiết phải quay lại khe nước đó.

Người học trò nghe thấy thế lòng tỏ ra vô cùng bất mãn, bởi vì anh ta biết nước ở đó vốn đã không thể uống được. Hơn nữa, bây giờ anh ta cũng cảm thấy khát. Nhưng anh ta vẫn tuân lời thầy, sau đó quay về nói:

— Sao thầy cứ nhất mực phải uống nước ở khe đó?

Người thầy không trả lời mà chỉ nói:

— Con cứ quay lại lần nữa đi.

Khi người học trò này đến khe nước lần thứ ba, thì bùn đất đã lắng xuống hết, nước trong khe đã trong y như ban đầu, ngay cả cặn cũng không còn thấy nữa. Nhìn dòng nước giờ đã trở nên trong sạch, người học trò vô cùng vui sướng, vội múc nước mang về.

Sau đó quỳ dưới chân thầy nói:

— Sư phụ đã dạy cho con một bài học vô cùng quý giá: đó là không có gì là vĩnh viễn, chỉ cần có lòng nhẫn nại, thì sẽ vượt qua mọi khó khăn. Cũng giống như dòng nước kia, bùn đất rồi cũng lắng xuống, cặn bã cũng trôi đi, nước lại trở nên trong sạch như lúc ban đầu.

Người học trò lại hỏi sư phụ:

— Hai lần đầu sư phụ bảo con đi lấy nước, có phải con nên làm gì để nước trở nên trong sạch?

Người thầy trả lời:

— Con không cần phải làm gì cả, chỉ cần ở đó và chờ đợi. Nếu như con chạm vào, thì dòng nước sẽ vẩn đục ngay. Nước vốn không ngừng luân chuyển, con chỉ việc để mặc nó, tự nhiên nó sẽ trong lại thôi.

Tiêu điểm

Bài mới đăng