Sự hổ thẹn, sám hối và lòng biết ơn sẽ soi rọi ánh sáng vào trong lòng người

Một người nào đó nếu không biết hổ thẹn hay sám hối tức là anh ta không biết tự thức tỉnh, không biết kiểm điểm bản thân mình, và là kẻ không tự nhận thức được mình là ai. Trong tâm loại người này không hề le lói một tia sáng nào.

Ánh sáng có tác dụng chiếu sáng vào vật thể, nếu có thể tự hiểu mình và hiểu biết người cũng như sự vật xung quanh thì đó chính là đạo lí “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.

Vì sao lại cần phải biết mình trước, còn biết người khác sau? Bởi một người nào đó không thể hiểu hết được mình, chỉ biết được ưu điểm mình có, mà cố gắng che đậy khuyết điểm xấu xa thì rất dễ khuếch trương, và trở thành kẻ kiêu ngạo, tự cao tự đại, tự cho mình là số một, làm gì cũng đúng. Làm như vậy không những ngăn cản hào quang phát sáng mà còn dễ bề khinh bỉ kẻ khác, đây chính là loại người ngu ngốc nhất, và tất nhiên sẽ không được mọi người đón nhận trừ phi chúng đem lại lợi ích cho kẻ khác, hoặc những kẻ ton hót nịnh bợ vây quanh. Họ không thể dùng cái đức khiến người khác phục tùng, và do không có cái tâm trong sáng nên không thể dùng trí tuệ soi sáng cho chúng sinh được.

Có lần, trong một cuộc hội thảo về phương pháp tu hành ngồi thiền bảy ngày, có một vị tri thức xuất sắc mới khoảng ngoài 30 tuổi đã trở thành giáo sư và đưa ra báo cáo như sau: Trước khi tiến hành tu thiền bảy ngày, vị giáo sư này luôn nghĩ rằng mình là người tốt có nhân phẩm, đạo đức cao thượng, ngay cả những người xung quanh anh ta cũng tán đồng ý kiến này. Nhưng sau khi thời hạn bảy ngày kết thúc, anh ta mới phát hiện bản thân mình không phải là người tốt đến như vậy. Bởi trước kia anh ta chỉ biết dùng quan điểm, cách nghĩ của mình giúp đỡ người khác mà ít khi suy xét đến nhu cầu thực sự của đối phương, anh ta đã bỏ qua cảm nhận trong lòng của người được giúp đỡ. Trong quá trình ngồi thiền bảy ngày, sư phụ mới gợi ý rằng cần phải tôn trọng người khác, tha thứ cho họ, không được đem chiếc giày mình đeo quen rồi bắt người khác cũng phải đeo. Lúc này anh ta mới tự thức tỉnh mình rằng, thì ra việc giúp đỡ người khác trước kia thực ra cũng chỉ là khoa trương bản thân mình mà thôi.

Tôi liền ca ngợi anh ta rằng: “Anh vốn dĩ là một người tốt, sau khi tham gia tu ngồi thiền bảy ngày tôi thấy anh tiến bộ lên rất nhiều, anh đã hiểu được việc tự thức tỉnh bản thân, tự kiểm điểm và tấm lòng giúp đỡ người khác của anh sẽ càng thiết thực hơn”. Anh ta bèn đối đáp lại: “Thật đáng xấu hổ!”.

Một người sau khi tu hành có thể tự nhận ra lỗi lầm và tự thấy hổ thẹn, tự biết kiểm điểm bản thân khiến cho nhân cách của anh ta ngày càng được nâng cao, khiến cho tia sáng nhỏ bé đang le lói trong tâm càng lớn mạnh hơn, khiến người đời càng thấy cảm động hơn, và cũng từ đó tạo cho anh ta cảm giác mình là người có nhân có đức.

Một trong bốn vị đại sư Trung Quốc có tầm ảnh hưởng lớn thời hiện đại có tên là Ấn Quang đại sư – tự phong cho mình danh hiệu là “thường tàm quý” – tức “hay hổ thẹn”, ý nói ngài thường hay hổ thẹn với bản thân. Các cao tăng như đại sư Ấn Quang thường luôn cảm thấy hổ thẹn với lòng mình, những người dân thường thì sao?

Sau khi tìm hiểu ý nghĩa của hai chữ “hổ thẹn”, thì xin chúng sinh hãy dùng phương pháp này tự thức tỉnh mọi hành vi cử chỉ của bản thân, có như vậy ánh hào quang trong tâm mỗi chúng ta mới ngày càng mạnh mẽ hơn, và giúp ích nhiều hơn cho chính bản thân mình và người khác. Ví như người mẹ dạy dỗ con cái, khi giảng giải đạo lí cho các con nghe nhưng bất lực trước hành vi của con trẻ liền đánh đập chúng, nhưng sau khi bình tĩnh họ lại thấy hối hận vì đã đánh con, lúc này có thể nói rõ cho chúng hiểu nguyên nhân vì sao mẹ lại đánh và nói với chúng rằng mẹ thấy hối hận vì những việc mình làm, chắc chắn bọn trẻ không còn phẫn nộ và sợ hãi nữa, ngược lại chúng sẽ cảm nhận được tình thương bao la mà người mẹ dành cho mình. Còn về phía con cái, sau khi bị cha mẹ đánh đòn cũng không nên tức giận phẫn nộ mà nên tự hỏi xem mình đã làm sai chuyện gì, bởi những hành vi sai trái do mình gây lên sẽ khiến cha mẹ buồn lòng, và cũng nên biểu đạt rõ ý sám hối, ăn năn về hành vi sai trái đó.

Nếu giữa cha mẹ và con cái thường xuyên dung hòa mối quan hệ, luôn luôn ý thức được sự hổ thẹn về hành vi không đúng của mình thì dù có rơi vào tình cảnh xung đột gay gắt cũng có thể biến chiến tranh thành hòa bình, và mối quan hệ giữa hai thế hệ ngày càng hòa đồng hơn, hạnh phúc gia đình ngày càng được củng cố, sum vầy ấm áp bên nhau, và đặc biệt là rất có lợi trong việc giáo dục con cái. Còn giữa vợ chồng với nhau thường xuyên giữ được ý thức tự thức tỉnh bản thân và cảm giác hổ thẹn thì chắc chắn họ sẽ có một cuộc sống vợ chồng viên mãn hòa thuận.

Tuy nhiên chỉ có sự hổ thẹn thôi vẫn chưa đủ, mà còn cần hơn nữa là hiểu được ăn năn sám hối. Trong Phật học, có hai danh từ thường dùng để chỉ cái nghiệp của chúng sinh, đó chính là nghiệp trắng và nghiệp đen. Nghiệp trắng chỉ thiện nghiệp – tức chỉ cái thiện, chỉ công đức mình tu được, là sự quang minh chính đại. Còn nghiệp đen chỉ tội lỗi, tội ác xấu xa, chỉ sự mờ ám tối tăm. Sám hối tức là làm cho cái xấu xa tội lỗi chuyển hóa thành cái thiện, và khiến cái thiện trở thành cái thiện hơn, tỏa ánh hào quang của trí tuệ, của nhân cách, soi rọi rõ đường đi nước bước cho người khác.

Nếu trong lòng có việc làm trái lương tâm, hổ thẹn với người đời, chỉ cần ta dũng cảm đối diện, nhận lỗi thì mọi gánh nặng, áp lực sẽ giảm đi rất nhiều, đó mới chính là công năng tác dụng của sám hối. Khi bản thân tự giác ngộ mình đang mang nhiều nghiệp ác, sau khi sám hối thì trong lòng ta sẽ cảm thấy thanh thản nhẹ nhõm hơn rất nhiều, sức khỏe cũng được cải thiện, đây cũng chính là quá trình chuyển từ bóng đêm sang ánh sáng hào quang.

Với việc sám hối, ngoài tự nhận mọi tội lỗi do mình gây ra cần phải chịu trách nhiệm về mọi hậu quả, trách nhiệm mà hành vi đó mang lại, đồng thời phải hạ quyết tâm hướng thiện sửa chữa lỗi lầm, nhất quyết không để tái phạm lỗi lầm tương tự nữa. Nhưng kẻ phàm phu tục tử thường gây ra lỗi lầm mà không biết mình đã sai, dù có biết cũng cho rằng nhân vô thập toàn, không ai là hoàn toàn không mắc sai lầm cả. Điều đó chỉ có tính chất tự an ủi bản thân mà thôi. Những kẻ biết sai mà không sửa gọi là kẻ không biết sám hối. Còn người biết sám hối nhất định là người biết hổ thẹn. Do vậy mà sau khi phát hiện lỗi lầm và cảm thấy hổ thẹn cần phải sám hối, có như vậy mới sửa chữa được khuyết điểm của mình và không còn tái phạm nữa.

 

Sám hối, nhẹ thì tự trách móc bản thân, quyết tâm sửa đổi, còn nặng hơn nữa thì sám hối với Đức Bồ-tát từ bi, cầu mong ngài chứng giám cho việc bản thân mình tự gánh vác mọi trách nhiệm, lập công chuộc tội. Người ta thường nói, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người quay lại, chúng ta cũng vậy, đều nên tạo cơ hội mới cho những người biết sai mà sửa chữa chứ không nên ép buộc họ vào con đường cùng, ngay cả Đức Phật, Bồ-tát còn chứng minh chứng giám cho điều này, thì có lẽ nào chúng ta lại không làm được. Và việc sám hối trước Đức Bồ-tát từ bi sẽ hiển linh trước khi nghiệp chướng xảy đến.

 

Tác dụng của sám hối là rất to lớn. Nó có thể nâng cao phẩm chất cho con người, giúp họ tự nhận ra lỗi lầm, và cũng tạo hiệu ứng ảnh hướng khiến người khác học tập noi theo.

Người ta sẽ thấy trong lòng nhẹ nhõm, thanh thản hơn sau khi sám hối về hành vi sai trái, lỗi lầm của mình. Đồng thời mọi áp lực về mặt xã hội cũng giảm đáng kể, quả báo phải gánh chịu cũng ít đi, và đặc biệt đem lại nhiều lợi ích cho hạnh phúc gia đình, thăng tiến trong sự nghiệp, và sự hòa thuận trong xã hội. Do đó mà mỗi cá nhân chúng ta phải luôn luôn giữ được lòng sám hối trong tâm mình.

 

Tiêu điểm

Chụp XQ khi đang mang bầu nguy hiểm cho thai nhi...

Thấy đau bụng ê ẩm, chị Hương nghĩ mình bị đau đại tràng như mọi khi nên đi khám bệnh và chụp XQ. Bác sĩ cho thuốc về uống không khỏi, chị Hương đi siêu âm thì phát hiện mang bầu 5 tuần. Vợ chồng chị như ngồi trên đống lửa.

Bài mới đăng