Tiền được sử dụng mới là tiền của mình

Tiền được sử dụng mới là tiền của mình

Một phần dành cho mình ăn uống,
Hai phần để kinh doanh lập nghiệp;
Phần dư ra cất giữ để giúp đỡ kẻ nghèo khó.
(Kinh Tạp A Hàm)

Tiền của bất nghĩa

Theo như truyền thuyết, thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau có mỗi bức tường. Một hôm, cơn bão lớn đã xô sập bức tường ấy, Ngọc Hoàng thượng đế ở thiên đường và Diêm La vương ở địa ngục vô cùng lo lắng. Hai bên thương lượng và quyết định mỗi bên cử ba đại biểu gồm một nhà ngân hàng (vì muốn xây tường cần phải có tài chính), một kiến trúc sư (vì xây tường là một loại công trình, ắt phải do chuyên gia phụ trách), một luật sư (vì sau khi xây bức tường xong, cần nghiên cứu quyền sở hữu của mỗi bên). Diêm La vương nhanh chóng cử ra ba vị đại biểu, còn Ngọc Hoàng thượng đế sau một hồi vẫn không tìm được đại biểu để cử đi, Ngài bèn xin lỗi: “Ở thiên đường chúng tôi tìm lui tìm tới vẫn không có ba loại người tài ấy.

Vì nhà ngân hàng là chuyên gia bóc lột tiền bạc của mọi người, họ không thể sống ở thiên đường; kiến trúc sư thì khai trội công, lấy bớt vật liệu, có quá nhiều tội lỗi cũng không thể sống ở thiên đường; luật sư chuyên môn xúc xiểm chia rẽ, chỉ lo sợ thiên hạ không rối loạn, nên họ không thể sống tại thiên đường.”

Trên đây chỉ là một chuyện cười, trong số những nhà ngân hàng, những kiến trúc sư, những luật sư cũng có rất nhiều người là nhà từ thiện. Trong những ngành nghề khác, cũng có những người có hành vi tệ lậu, khinh lừa dối chiếm dụng tiền của phi pháp.

Tiền của phi pháp là gì? Đó là loại tiền không được nhà Phật thừa nhận như nhà chứa bài bạc, quán rượu, lò giết mổ, vùng săn bắt… Theo pháp luật nhà nước thì cho phép có những doanh nghiệp như thế khai thác kiếm lời, nhưng đứng trên quan niệm từ bi cứu thế của Phật pháp thì những doanh nghiệp ấy đều không thể có được. Ngoài ra có những loại tiền của, Phật pháp cho là được, nhưng pháp luật nhà nước cho là không được.

Dùng hình thức phi pháp để kiếm tiền làm giàu có 10 loại chúng ta không thể chấp nhận.

Trộm cắp tiền của. Như kẻ cắp vặt, tiện tay lấy của, hoặc nhặt được của rơi mà không trả lại. Phàm vật có chủ, không được người chủ vật đó đồng ý mà lấy làm của mình thì đều gọi là trộm cắp đồ vật người khác, đó là tiền của bất hợp pháp.

Tham ô phạm pháp. Những thu nhập do tham ô phạm pháp là tiền của bất hợp pháp như buôn lậu, hối lộ, trốn thuế… các loại thu nhập do tham ô phạm pháp là tiền của phi pháp.

Trốn nợ. Như tội phạm kinh tế, vỡ nợ cấp tính, bỏ chạy để tránh trách nhiệm, khai khống phiếu chi vi phạm cách thu chi, những hành vi ấy là phi pháp.

Nuốt không đồ ký gởi. Tiền của người khác đem ký gởi tại nhà mình mà mình không trả lại là điều phi pháp. Ở chùa Phật Quang có một cô nhi viện, một người cha đã lớn tuổi đem đứa con nhỏ gởi nhờ chúng tôi nuôi dưỡng. Ông ấy ủy thác gia sản của mình cho một người bạn: “Đợi khi đứa con của tôi khôn lớn, nhờ anh giao lại cho nó”, nhưng sau khi ông ấy qua đời, người bạn nuốt gọn số tài sản ấy. Đến khi đứa con trưởng thành, đòi thế nào người bạn kia cũng không chịu trả.

Nguồn ảnh: Internet

Lừa dối chiếm phần hơn. Nhiều người cùng hợp tác buôn bán, đáng lẽ đem lợi nhuận thu được chia đều cho mọi người, thì có người lại chiếm phần lớn về cho mình, còn phần nhỏ mới đem chia cho mọi người. Như anh em chị em chia gia tài, đáng lẽ nên chia đều cho các thành viên trong gia đình, nhưng có người lại ích kỷ, chỉ muốn mình phần nhiều, còn anh em chị em khác phần ít.

- Advertisement -

Nhân tiện chiếm lấy. Như giả làm việc công để mưu lợi riêng, lạm công quỹ, lại có trường hợp báo cáo giả tiền lộ phí đi công tác, mua sắm vật phẩm đòi nhà buôn khấu trừ tiền hoa hồng, đó đều là phi pháp.

Cậy thế làm tiền. Tiền của kiếm được do dựa vào thế lực của mình là tiền của phi pháp. Như một số công chức bất hảo, có người mới đến công sở làm việc thì cố ý gây phiền hà, hạch sách họ, ép buộc người ta đưa phong bì mới chịu để cho họ làm việc, đó gọi là cậy thế làm tiền. Còn có nhiều người đe dọa, đục khoét, tống tiền, đó cũng là cậy thế làm tiền.

Kinh doanh phi pháp. Việc tư doanh thuốc lá bia rượu hiện nay, buôn bán thuốc phiện, thuốc lắc, thuốc tráng dương, kinh doanh xưởng thuốc dưới lòng đất… đều là kinh doanh phi pháp.

Lừa bịp đầu cơ. Nói lời đường mật, lừa bịp cuỗm tiền, những lợi ích kiếm được ấy làm thương luân bại lý.

Cờ bạc và quan hệ bất chính đều là nhân duyên ác, tạo ra nghiệp chướng.

Lời trích từ sách “Thái căn đàm”
Vàng không phải là rắn độc, đồng tiền trong sạch tạo ra thức ăn cho thầy tăng, đạo sĩ,
Tiền bạc bên ngoài tất nhiên cũng tốt, nhưng tiền bạc bên trong càng vi diệu hơn,
Làm tiền cần phải có lương tâm, không lấy tiền của không phải của mình.

nổi bật