Tìm Trong Mắt Mẹ

Mẹ kính yêu! Con không dám và cũng không muốn nghĩ theo điều mà những triết gia cho đó là thuyết âm dương. Con chỉ tự hào cảm nhận rằng, có một sợi dây vô hình truyền sự đồng cảm giữa mẹ và con.

Ông nội mất đột ngột sau vài tháng nghỉ hưu. Bà cũng đến lúc được nghỉ ngơi, cả đời vun vén cho các cô con gái rồi còn gì! Các cô giật mình cũng đã quá thời, gác chuyện bán mua mà lần lượt đi lấy chồng. Con không gì hạnh phúc bằng được về ở luôn với mẹ.

Mẹ sinh hai em nữa. Con thấy rồi nhọc nhằn sẽ oằn thêm vai mẹ. Thời cuộc khó khăn, con phải phụ mẹ mua gánh bán bưng, sinh kế của năm miệng ăn là đây. Dạo trước, nhà mình cũng thuộc khá giả trong vùng biên. Mấy năm, con tốt nghiệp Sư phạm về công tác tại quê nhà, mọi thứ thay đổi theo diện mạo của một thị trấn mới. Duy chỉ có nhà mình vẫn vậy. Mẹ vẫn quen tảo tần với nghề cũ. Hơn hai mươi năm, dường như chưa bao giờ mẹ hưởng trọn vẹn những phút giây sung sướng cho riêng mình. Tất cả cũng chỉ vì phương cách làm ăn quá chủ quan của ba, vì hành trang mà chúng con cần có để dấn bước vào đời.

Kết quả hình ảnh cho ơn mẹ

Mẹ giản dị, khiêm nhường và luôn hòa nhã nên mọi người đều mến. Ðồng nghiệp con đến chơi, cứ ngoa lời không chỉ để thần tượng mẹ mà còn để tị với con. Con không lý giải được vì mỗi ngày khoảng cách giữa ba và con xa dần. Ở xa, nhấc máy gọi về con muốn gặp mẹ; rồi những gút mắc trong công việc, những tâm tư về quan hệ bạn bè… con cũng chỉ biết thỏ thẻ cùng mẹ. Mẹ dạy chúng con biết chấp nhận những thiệt thòi và lúc nào cũng đoán được con muốn gì. Và như thế, mẹ đã trở thành một nhà tâm sinh lý trong căn nhà nhỏ bé này.

Con kể mẹ nghe có lần đi ăn với cô bạn gái, con đã lỡ miệng nói: “Người phụ nữ ăn khiêm tốn nhất mà anh từng thấy là mẹ”, con đã nhận từ mẹ ánh mắt không hài lòng. Thật sự vậy mà! Bữa cơm, chẳng phải mẹ chỉ gắp những miếng ăn nhỏ, là người rời khỏi bàn sớm nhất đó sao?

Hình ảnh có liên quan

Ngày nghỉ của con hiếm hoi. Con muốn ngồi cạnh mẹ xem ti-vi. Mẹ tâm lý, minh mẫn nên thích nghi một số chương trình bổ ích trên truyền hình. Con tán thành bởi mẹ cho rằng phim truyện Việt Nam dễ xem hơn, gần gũi hơn. Con gật đầu đồng cảm khi mẹ nhận xét về một nhân vật mà “cô gái ấy quá ích kỷ với người khác, với cả cha ruột của mình”. Con thèm được nhìn hoài trong đáy mắt mẹ không có sự lo toan, phiền muộn những lúc như thế.

Con cục cựa, nghe rêm mình do không thẳng giấc. Trong mùng vẫn ngổn ngang mớ bài soạn gấp gáp cho kỳ thanh tra. Lại thiếp đi đêm qua để mẹ phải mắc mùng như một đứa trẻ. Con thừa ý thức, nhà mình trống trải, không tiện “nướng” thêm. Mẹ đã không gọi con dậy sớm tập thể dục rồi chuẩn bị đến trường như mọi hôm mà kéo nhẹ cửa một mình ra chợ khi trời chưa sáng. Vì mẹ biết, con đã thức đến khuya và sáng nay cuối tuần.

Tiêu điểm

Bài mới đăng