Truyện cổ tích thế giới – Han xơ sắt

Xưa có một ông vua. Quanh cung điện của vua là một khu rừng lớn trong đó có đủ các loài dã thú. Một hôm, có một người thợ săn được vua phái vào rừng, để bắn một con nai, nhưng không thấy anh ta trở về vua bảo:

– Có lẽ hắn gặp tai nạn rồi.

Hôm sau vua sai hai tên thợ săn khác vào rừng để tìm người thứ nhất, nhưng rồi cũng chẳng thấy ai về. Ngày thứ ba, vua cho triệu tất cả các thợ săn trong xứ đến bảo:

– Các ngươi hãy đi sục khắp khu rừng tìm ra kỳ được ba người mới thôi.

Đoàn người đi rồi lại cũng không thấy ai về. Cả đến đàn chó săn mà họ dắt theo cũng biến đâu hết cả.

Từ hôm đó chẳng ai dám vào rừng nữa. Khu rừng càng thêm âm thầm hiu quạnh. Họa hoằn mới thấy bóng một con chim ưng, hoặc một con diều hâu bay ngang qua. Cứ thế cho mãi đến mấy năm sau mới có một người thợ săn lạ mặt đến yết kiến vua, xin chu cấp và tình nguyện vào khu rừng nguy hiểm nọ. Nhưng vua không muốn nhận lời bèn phán:

– Trong đó chẳng an toàn đâu, ta chỉ ngại nhà ngươi sẽ còn phải gặp chuyện rủi ro hơn cả mấy tên trước nữa, khó mà về thoát được.

Người thợ săn đáp:

– Tâu bệ hạ, xin cứ cho tôi thử một phen. Tôi không sợ đâu.

Người thăn dắt chó vào rừng. Đi mới được một lát. Chó tìm thấy vết thú. Nó muốn lần theo nhưng chưa được mấy bước đã thấy một cái đầm rất sâu chắn trước mặt, không thể nào đi tiếp được nữa. Liền đó một cánh tay trần trụi từ dưới nước ngoi lên túm lấy nó kéo xuống.

Người thợ săn thấy thế quay về ngay. Anh ta lấy thêm ba người nữa, đem thùng theo định tát cạn cái đầm kia.

Lúc đã nhìn được suốt xuống tận đáy đầm, họ thấy có một người rừng nằm dài dưới đó, mình hắn toàn bộ màu nâu như sắt gỉ, tóc phủ qua mắt xõa xuống đến tận đầu gối. Họ lấy thừng trói gô hắn lại rồi điệu về cung điện.

Nhân dân xôn xao kinh ngạc về người rừng. Vua cho nhốt hắn vào một cái lồng sắt đựng ở ngoài sân chầu và nghiêm cấm không ai được mở cửa lồng.

Kẻ trái lệnh sẽ bị tử hình và hoàng hậu thân giữ chìa khóa. Từ hôm đó, mọi người lại có thể yên tâm vào rừng.

Vua có một Hoàng tử lên tám tuổi. Một hôm, Hoàng tử đương chơi bóng ngoài sân bỗng quả bóng vàng lăn vào trong cái lồng. Hoàng tử chạy theo đòi:

– Trả lại bóng cho ta đây.

Người rừng đáp:

– Hãy mở cửa cho ta rồi ta sẽ trả.

Hoàng tử nói:

– Không được, điều đó thì không được, cha ta đã có lệnh cấm.

Nói xong, Hoàng tử chạy đi. Nhưng hôm sau, Hoàng tử lại đến đòi quả bóng. Người rừng lại dỗ:

– Mở cửa cho ta.

Hoàng tử không chịu. Ngày thứ ba, giữa lúc vua đi săn vắng, Hoàng tử lại tới bảo:

– Cho dù ta có muốn cũng chẳng mở được, vì ta không có chìa khóa.

N đáp:

– Chìa khóa ở dưới gối mẹ mi ấy, vào đó mà lấy.

Hoàng tử còn nhỏ tuổi, muốn lấy lại quả bóng quá, không kịp suy nghĩ chạy vào lấy luôn chìa khóa đem ra. Mở mãi mới được cái cửa, hoàng tử lại bị kẹp một ngón tay. Cửa mở rồi, người rừng bước ra, trả cho hoàng tử quả bóng rồi đi thẳng. Chú bé hoảng sợ, kêu gọi ầm ĩ:

– Trời, người rừng ơi, đừng đi, ta sẽ bị đòn mất thôi.

Người rừng bèn quay lại, bế bổng Hoàng tử lên vai, rảo bước đi vào rừng.

Lúc vua về nhà, thấy cái lồng trống không, vội hỏi hoàng hậu xem sự thể thế nào. Hoàng hậu vẫn chưa biết chuyện mới đi tìm chìa khóa thì chìa khóa đã mất. Hoàng hậu vội lên tiếng gọi con, không thấy ai trả lời. Vua sai người ra ngoài thành tìm mà không thấy. Vua đoán biết là có chuyện gì rồi. Trong triều, không khí nặng nề buồn bã.

Lúc người rừng đã vào tới quãng rừng sâu rồi. Hắn đặt chú bé xuống đất mà bảo chú:

– Mi sẽ không được thấy lại bố mẹ nữa đâu. Tuy vậy ta sẽ giữ mi ở với ta, ta thương mi vì chính mi đã giải thoát cho ta. Mi cứ theo đúng lời ta dặn thì sẽ được đối đãi tử tế. Vàng ngọc ở đây không thiếu, ta có nhiều của cải hơn bất kỳ ai trên thế gian này.

Người rừng dọn cho chú bé một ổ rêu làm chỗ ngủ. Hôm sau, hắn dẫn chú bé đến một cái giếng và bảo:

– Này, cái giếng vàng này sáng và trong như pha lê ấy. Nhiệm vụ của mi là ngồi đây mà canh, không được để cho một thứ gì rơi xuống đó, bằng không, giếng sẽ mất thiêng. Cứ chiều chiều ta sẽ đến xem mi có làm đúng lời dặn không? Chú bé ngồi bên cạnh giếng, chốc chốc lại thấy một con cá vàng hoặc một con rắn vàng xuất hiện dưới đó. Chú cũng để ý giữ, không cho bất kỳ thứ gì rơi xuống giếng.

Nhưng ngồi được hồi lâu, ngón tay bị kẹp đột nhiên đau dội lên, chú vô tình nhúng nó xuống nước. Chú vội rút lên thật nhanh, song ngón tay đã bị phủ toàn vàng mất rồi, chú ra sức lau mà không tài nào sạch được.

Chiều tối. Hanxơ sắt – tên người rừng, đến nhìn chú bé hỏi:

– Có chuyện gì xảy ra ở giếng thế?

Chú bé đáp:

– Không, không.

Chú cố giấu ngón tay ra sau lưng cho người rừng khỏi thấy. Nhưng người rừng đã bảo chú:

– Mi đã nhúng ngón tay xuống nước rồi. Lần này ta tha, song mi cứ liệu, không được để bất kỳ cái gì rơi xuống nước nữa nhé!

Hôm sau, mới mờ sáng, chú bé đã trở dậy ra ngồi cạnh giếng. Ngón tay lại đau, chú vuốt nó lên đầu cho dịu đi. Không may có một sợi tóc đứt rơi đúng xuống giếng. Chú vội nhặt lên nhưng đã muộn, sợi tóc đã chói một màu vàng.

Hanxơ sắt đến, biết ngay là có chuyện

– Mi lại để một sợi tóc rơi xuống giếng rồi. Phen này ta bỏ qua cho mi, nhưng nếu còn để xảy ra chuyện đến lần thứ ba, cái giếng kia mất thiêng đi, mi sẽ không còn được ở đây với ta nữa.

Ngày thứ ba, chú bé ngồi bên giếng, ngón tay vẫn đau lắm mà không dám động đậy. Nhưng rồi ngồi yên mãi cũng chán, chú mới cúi xuống soi bóng mình dưới lòng giếng. Cúi mãi, cúi mãi, chú cứ muốn soi cho thật rơ, bất đồ cả mái tóc dài của chú từ hai vai xõa xuống nhúng ngay vào nước. Chú vội đứng thẳng lên thật nhanh, song muộn mất rồi, cả mớ tóc đã nhuốm vàng, rực rỡ như vầng hồng. Chú khiếp đảm quá, rút khăn tay buộc lên đầu cho người khác khỏi nhìn thấy.

Lúc Hanxơ sắt đến, hắn đã biết hết chuyện xảy ra nên bảo chú:

– Cởi cái khăn ra.

Tức thì những sợi tóc vàng thì nhau rủ xuống, chú bé ra sức kêu xin nhưng cũng vô ích.

– Mi đã không vượt qua được cơn thử thách nên không thể ở lại đây được nữa đâu. Giờ mi hãy đi ở với thiên hạ thôi. Mi sẽ biết thế nào là cảnh khổ. Song vì mi không có ác tâm và ta cũng mến mi nên ta cho phép mi một điều. Lúc nào gặp khó khăn, mi cứ vào rừng gọi: “Hanxơ sắt”, ta sẽ tới cứu mi. Quyền lực của ta rất lớn, lớn hơn mi tưởng nhiều: vàng, bạc ta đều có thừa.

Hoàng tử từ biệt khu rừng đó, cứ chiếu thẳng đường mà đi, đến một thành phố lớn. Hoàng tử định tìm việc làm nhưng không có, vả chăng bản thân cũng chưa từng học nghề gì để có thể kiếm ăn. Sau cùng, hoàng tử đến thẳng cung vua hỏi xem có ai muốn mướn chàng hay không. Triều thần không biết dùng chàng vào việc gì nhưng vì mọi người đều mến chàng nên giữ chàng lại. Chàng được giao việc phụ bếp, ngày ngày khuân củi, xách nước, quét tro. Một hôm, vì không tìm được ai khác, người đầu bếp sai chàng bưng thức ăn lên dâng vua.

Chàng không muốn để lộ mớ tóc vàng nên cứ đội nguyên cả mũ mà vào hầu.

Vua chưa từng gặp chuyện vô lễ như thế bao giờ, quở ngay:

– Mi mang thức ăn vào dâng vua thì phải bỏ mũ ra.

Chàng đáp:

– Tâu hoàng thượng, tiếc rằng thần không thể làm thế được, thần bị bệnh chốc đầu.

Vua bèn cho gọi ngay người đầu bếp tới, quở hắn sao dám mướn một kẻ như thế giúp việc. Vua hạ lệnh phải đuổi chàng đi ngay tức khắc. Người đầu bếp thương chàng, không nỡ đuổi, cho đổi việc với gã coi vườn.

Từ đó, ngày ngay Hoàng tử trồng cây, tới cây, xới đất, đào đất ở ngoài vườn chẳng quản gió mưa.

Trời đã sang hè, một hôm đương lúc mải làm, oi bức quá, chàng bỏ mũ cho mát. Ánh nắng rọi vào mớ tóc sáng rực, tia vàng phản chiếu lọt vào đến tận phòng riêng của công chúa. Nàng nhỏm dậy, ra xem có chuyện gì lạ. Tức thì nàng thấy chàng trai, liền gọi lại:

– Này chàng kia, hãy mang lại đây cho ta một bó hoa.

Hoàng tử vội vã đội ngay mũ lên đầu, bó một bó hoa đồng mang lại.

Chàng đương lên thang thì gặp người coi vườn bảo:

– Sao dâng h công chúa lại dám lấy rặt những giống hoa dại này? Xuống lấy bó khác ngay đi, chọn những giống hoa đẹp nhất và hiếm nhất ấy.

Chàng đáp:

– Không đâu, chính hoa dại lại thơm hơn, chắc chắn công chúa sẽ thích hơn.

Lúc chàng bước vào phòng, công chúa bảo chàng:

– Bỏ mũ xuống đi, đứng trước mặt ta mà đội mũ là không được.

Chàng lại đáp:

– Bẩm, thần không dám, vì thần bị chốc đầu.

Nhưng công chúa dơ tay nhấc luôn cái mũ khỏi đầu chàng. Tức thì mái tóc vàng kia rủ xuống đến tận vai chàng, nom rất đẹp mắt. Chàng định bỏ chạy, công chúa kéo tay chàng lại, cho chàng một nắm tiền vàng. Chàng cầm tiền đi ra. Nhưng vì chàng chẳng thiết vàng nên đem lại cho người coi vườn, và bảo:

– Tôi gửi tặng các cháu nhỏ đây, để chúng làm đồ chơi.

Hôm sau, công chúa lại sai chàng đi hái một bó hoa đồng. Chàng cầm bó hoa vừa bước qua cửa phòng, công chúa đã vội giật cái mũ định lấy. Chàng nắm cả hai tay giữ chặt mũ lại. Công chúa lại cho chàng một nắm tiền vàng và lần này chàng vẫn không muốn giữ tiền, đem cho người coi vườn mang về cho con chơi.

Ngày thứ ba cũng như hai ngày trước. Công chúa vẫn không lấy được mũ. Chàng cũng không muốn lấy vàng của công chúa.

Ít lâu sau, xứ có giặc. Vua cho gọi trăm họ lại. Chính vua cũng cha biết liệu rồi có chống cự nổi hay không. Thế giặc mạnh lắm, chúng có một đạo quân rất lớn.

Chàng coi vườn tâu vua:

– Thần cũng đã trưởng thành, nên muốn được đi tòng chinh, xin hãy ban cho thần một con ngựa.

Những người khác thấy thế đều cười rộ lên mà rằng:

– Hãy chịu khó đợi cho bọn ta kéo đi hết đã rồi hãy vào tầu ngựa mà chọn, bọn ta sẽ để lại cho một con.

Khi mọi người đã kéo đi hết cả rồi, chàng vào dắt ngựa ra thì thấy đó là một con ngựa què, khập khiễng bước cao bước thấp. Tuy vậy, chàng cũng vẫn lên ngựa, phóng vào rừng sâu. Đến bên cạnh rừng rồi, chàng cất tiếng gọi ba lần: “Hanxơ sắt!”. Tiếng gọi đập vào rừng cây nghe vang dội.

Tức thì người rừng hiện ra hỏi:

– Mi muốn gì?

– Ta muốn có một con ngựa chiến thật khỏe để đi đánh giặc.

– Được, mi sẽ có ngựa và còn nhiều hơn thế nữa.

Người rừng quay trở vào. Chỉ một lát sau, đã thấy có người coi ngựa dắt một con ngựa chiến từ trong rừng đi ra. Lỗ mũi con vật thở phì phì tưởng chừng rất khó điều khiển được nó. Sau con ngựa là cả một đám quân lính mũ sắt giáp sắt, lưỡi kiếm sáng người dưới ánh nắng.

Chàng trai trao con ngựa què lại cho người lính coi ngựa, nhảy lên con chiến mã rồi vượt lên cả đoàn quân. Lúc chàng tiến tới gần chiến trường thì bên nhà vua đã bị chết nhiều người và đang sắp phải rút lui. Chàng liền thúc đoàn quân đầy đủ áo giáp và mũ trụ, như một cơm lốc đánh thốc vào giữa quân giặc, đập tan hết thảy mọi sức kháng cự. Giặc định rút chạy nhưng không kịp, chàng trai đã tiến sát sau lưng chúng rồi và chàng cứ thúc quân đánh, đánh mãi kỳ cho đến lúc không còn một tên giặc nào sống sót. Nhưng sau đó chàng chẳng quay về chỗ vua mà lại dẫn quân theo đường tắt trở lại khu rừng cũ, gọi Hanxơ sắt.

Người rừng hỏi:

– Mi muốn gì?

– Nhận lại ngựa của mi đi, trả lại cho ta con ngựa què.

Mọi việc xảy ra sau đó như ý muốn của chàng. Chàng cưỡi con ngựa què trở về.

Lúc vua về đến cung điện, công chúa rthắng trận.

Vua nói:

– Không phải do ta đánh thắng trận, đó là công của một người kỵ sĩ lạ mặt đã đem quân đến giúp ta.

Công chúa hỏi người kỵ sĩ đó là ai, nhưng chính vua cũng không biết, nên vua chỉ nói:

– Người ấy còn mải đuổi theo quân giặc, nên ta cũng chưa được gặp lại.

Công chúa bèn hỏi thăm người coi vườn về tin tức chàng trai nọ. Bác ta cười mà thưa rằng:

– Gã cưỡi một con ngựa què vừa về đến nhà xong.

Mọi người đều giễu cợt và bảo:

– Anh chàng tập tễnh về kia rồi.

Họ còn hỏi mỉa gã:

– Này, suốt thời gian vừa rồi, cậu rúc vào ngủ ở xó nào đấy?

Nhưng gã chỉ ôn tồn đáp: “Ta đã làm hết sức mình, không có ta có lẽ đất nước đã nguy rồi”, khiến mọi người cười ầm lên.

Đức vua phán bảo con gái:

– Ta định báo là sẽ mở hội lớn trong ba ngày liền. Nhân dịp ấy con sẽ ném một quả táo bằng vàng, biết đâu chàng kỵ sĩ lạ mặt kia không lại.

Sau khi biết tin, chàng trai vội vào rừng gọi Hanxơ sắt.

Gã hỏi:

– Mi muốn gì?

– Ta ước mong sẽ bắt được quả táo vàng của công chúa.

– Được, chắc mi sẽ toại nguyện, nhưng mi phải nhớ mặc một bộ giáp đỏ và cưỡi một con ngựa hồng thật oai phong.

Đến ngày hội, chàng trai cưỡi ngựa tới, đi lẫn vào trong đám kỵ sĩ mà không ai nhận ra được chàng, công chúa bước ra nhằm phía các kỵ sĩ mà ném quả táo vàng. Chàng bắt ngay được rồi thúc ngựa phóng luôn đi mất.

Ngày thứ hai, Hanxơ sắt cho chàng một bộ áo giáp bạc trắng với một con ngựa bạch. Chàng bắt được quả táo và lại thúc ngựa phóng đi mất.

Đức vua giận lắm phán:

– Không thể được, hắn phải ra chầu trước mặt ta để ta hỏi tên họ.

Vua ra lệnh:

– Kỵ sĩ nào bắt được quả táo mà bỏ chạy sẽ bị đuổi theo, nếu không tự ý quay lại sẽ bị đâm chết.

Đến ngày thứ ba, chàng trai được Hanxơ sắt cấp cho một bộ áo giáp đen với một con ngựa ô. Chàng lại bắt được quả táo. Lúc chàng bỏ chạy, đám quân sĩ của nhà vua hò nhau đuổi theo. Có một người đuổi rất sát, liền chém một nhát, mũi kiếm lướt ngang chân chàng khiến chàng bị thương. Chàng chạy thoát nhưng vì con ngựa phải nhảy dữ quá, chiếc mũ trụ của chàng bị tuột khỏi đầu rơi mất, mọi người đều trông thấy mái tóc vàng rực. Họ quay ngựa về nói lại cho vua biết.

Hôm sau, công chúa hỏi thăm người coi vườn về chàng trai.

– Gã ta đang làm ở ngoài vườn. Thế mà gã ta cũng đi dự hội đấy, mãi tối qua mới về. Gã có cho các cháu nhà tôi xem ba quả táo vàng mà gã bắt được.

Vua cho đòi chàng. Chàng vào hầu, đầu vẫn đội mũ. Nhưng công chúa đã bước tới bỏ chiếc mũ xuống. Tức thì mái tóc vàng rủ xuống đến tận vai, đẹp quá, mọi người đều phải kinh ngạc.

Vua hỏi:

– Có phải chính ngươi là người kỵ sĩ đến đám hội mỗi ngày trang phục một màu và đã bắt được ba quả táo vàng ?

Chàng đáp:

– Dạ thưa chính thần đó ạ, và đây là ba quả táo.

Chàng móc túi lấy ba quả táo dâng lên vua:

– Nếu như hoàng thượng còn đòi thần phải có vật chứng gì khác nữa thì xin hãy xem vết thương đây. Thần đã bị thương trong lúc bị đám quân sĩ đuổi. Nhưng thần cũng chính là người kỵ sĩ đã giúp hoàng thượng chiến thắng quân giặc bữa trước đó.

Vua phán:

– Ta thấy rồi, ta chịu ơn nhà ngươi, ta có thể làm gì để ngươi vui lòng.

Chàng đáp:

– Tâu hoàng thượng, thần chỉ xin được cùng công chúa kết duyên.

Công chúa cười mà rằng:

– Chàng thật không biết úp mở chút nào.

Nàng tiến lại ôm hôn chàng.

Hôm cử hành hôn lễ, cả cha mẹ chàng cũng đến, hai người rất vui mừng vì họ đã mất hy vọng gặp lại con từ lâu lắm rồi. Vừa lúc mọi người ngồi vào bàn tiệc xong, bỗng thấy ngừng tiếng nhạc, cửa lớn mở ra, một vị hoàng đế oai phong lẫm liệt bước vào, theo sau không biết bao nhiêu là người hầu. Vị hoàng đế ấy bước thẳng đến chỗ chàng trai, ôm chàng bảo:

– Ta chính là Hanxơ sắt đấy. Ta đã bị phù phép biến thành một người rừng nhưng con đã giải thoát cho ta. Từ nay mọi thứ của cải mà ta có đều thuộc về con.

Câu chuyện giúp các em hiểu về tình nghĩa của con người đối với nhau. Chính sự giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn đã giải thoát được cả bùa mê và phù phép.

BÀI VIẾT NỔI BẬT

Cách tính ngày rụng trứng cho người kinh nguyệt không đều

Để việc thụ thai đạt hiệu quả cao hơn, chị em phụ nữ nên "căn" đúng ngày rụng trứng của mình để quan hệ. Tuy nhiên, việc làm này sẽ khó khăn hơn đối với những chị em có kinh nguyệt thất thường....

4 cách tính ngày rụng trứng chuẩn “khoa học”

Nếu vợ chồng bạn đang có dự định sinh con và mong thụ thai sớm thì những cách tính ngày rụng trứng dưới đây mà Conlatatca chia sẻ sẽ giúp các bạn thụ thai "một phát ăn ngay"! Tính ngày...

NHỮNG ĐỨA TRẺ KHÁC NHAU CẦN CÓ CÁCH NUÔI DẠY KHÁC NHAU

Vợ chồng tôi từng nghĩ rằng chúng tôi sẽ rất nhàn khi sinh cháu thứ hai, vì chúng tôi đã có nhiều kinh nghiệm nuôi dạy cháu đầu. Chẳng bao lâu, chúng tôi phải công nhận với nhau rằng, thêm một đứa...

KHÔNG CẦN CHÚNG TA THÚC GIỤC THÌ CON TRẺ CŨNG PHẢI CHỊU NHIỀU ÁP LỰC RỒI

Các bạn có nhận thấy rằng càng ngày lũ trẻ càng ít có thời gian chơi đùa không? Ngày xưa ba tháng hè là 90 ngày chúng ta được thoả thích vui chơi, còn giờ đây con cái chúng ta hầu như...

Bé 3 tuổi: Người bạn tưởng tượng

Một người bạn tưởng tượng có thể là cách mà trẻ xây dựng để học hỏi và mở rộng thế giới, chúng giúp trẻ phát triển các kỹ năng xã hội và tăng cường tính độc lập của trẻ Người...

HÃY ĐẤU TRANH CHO CON KHI MỌI VIỆC NẰM NGOÀI TẦM KIỂM SOÁT CỦA CON TRẺ

Để bắt đầu quy tắc này, tôi xin lưu ý với các bạn rằng, không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải can thiệp vào các mối quan hệ của con. Tôi rất sợ những ông bố, bà mẹ sẵn sàng lăn...

Truyện cười song ngữ anh việt – GOD IS WATCHING -CHÚA ĐANG THEO DÕI

The children were lined up in the cafeteria of a Catholic school for lunch. At the head of the table was a large pile of apples. The nun had made a note, "Take only one, God is watching." Moving through...

Bố mẹ ơi ! đừng đưa ông ba bị ra dọa con

Nó là một thói quen có từ thế hệ trước. Con không chịu nằm yên, tôi bảo có ông ba bị đang chờ để bắt những ai hay ngọ nguậy. Con không chịu ăn, tôi nói ông ba bị sẽ nhốt những đứa...

Dạy con giá trị của các ranh giới

Khi gửi con cho người khác, tôi luôn cảm thấy bất an vì sợ cháu nghịch ổ điện, sờ vào phích nước nóng… Một chị bạn nhiều kinh nghiệm trong chuyện này đã nói với tôi: Chẳng ích gì nếu em cứ lôi...

Hãy để con được quyền biểu lộ cảm xúc

Có một nghiên cứu không biết độ chính xác đến mức nào, nhưng nó gây chú ý cho tôi bởi nhận định: phái mạnh thường bị viêm loét dạ dày do không được thoải mái khóc như phái yếu. Cũng có thể, vì...

Bố mẹ hãy sử lời khen một cách khôn ngoan

Tại một buổi sinh hoạt làm cha mẹ mà tôi tham dự, một người bố từng là học sinh cá biệt cảm thấy phẫn nộ khi con trai anh bị cô giáo phạt vì một lỗi “vớ vẩn”. Cô giáo có quyền làm...

Hãy nhìn nhận mọi việc theo cách của con trẻ

Một lần, chồng tôi quát mắng om sòm chỉ vì đã hơn 10 giờ tối rồi mà con tôi còn không chịu rời đống đồ chơi để đi ngủ. Với vẻ phẫn nộ pha lẫn lo lắng, cháu lại gần bố, nói nhỏ...

Nói xin lỗi nếu bạn sai và sẵn sàng tha thứ cho con khi chúng mắc lỗi

Một cô giáo dạy cấp ba của tôi đã từng nói rằng ở nước ngoài, hai từ “xin lỗi” và “cảm ơn” được mọi người sử dụng rất thông dụng, trong khi ở Việt Nam thì rất hiếm khi nghe thấy.

Hãy thể hiện sự thống nhất và nhất quán

Đến những gia đình có nhiều thế hệ cùng chung sống, tôi thường nhìn thấy cảnh: khi đứa trẻ không được bố mẹ cho phép làm một việc gì đó, cháu liền quay sang cầu cứu ông bà. Chỉ cần ông bà gật...

Vai trò của người mẹ là lựa chọn cho con những kích thích tốt từ trong vô vàn kích thích của cuộc sống

Những năm gần đây, quan điểm: từ khi còn sớm, hãy kích thích thật nhiều để mở rộng hơn khả năng ở trẻ của tôi được thừa nhận khá rộng rãi. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn một số phản biện khá...

Nếu người cha không tham gia vào việc nuôi dạy con thì tính cộng đồng của trẻ sẽ không phát triển được

Nếu chỉ bú sữa mẹ và thay bỉm tã sạch sẽ là có thể lớn lên thì thực sự trẻ chỉ cần mẹ cũng có thể lớn lên bình thường được. Quả thật, về mặt thể xác và sinh lý thông thường thì...

Cha mẹ để mất đi quyền uy của mình sẽ khiến đứa trẻ trở nên ích kỷ

Khi con chào đời, đương nhiên cuộc sống của người mẹ sẽ chủ yếu xoay quanh đứa con, đối với mẹ đứa con là quan trọng hơn tất cả. Nhưng tôi muốn nhắc nhở các bà mẹ rằng, dù thế nào đi chăng nữa, mẹ cũng không...

Nên phân chia rõ vai trò của cha và mẹ trong việc dạy dỗ trẻ

Khi một sinh linh mới ra đời, cha mẹ sẽ phải cùng góp sức lại để làm rất nhiều việc. Không cần phải nói thì ai cũng hiểu tầm quan trọng của người cha trong việc giáo dục con cái. Tuy nhiên, tôi thấy xu hướng hợp...

Tâm lý “quen” với việc chăm sóc con của mẹ sẽ không tốt cho trẻ

Khi nuôi con lần đầu hoặc những đứa con sau lúc mới mấy tháng tuổi, người mẹ nào cũng thấy con thay đổi từng ngày, nên thái độ của mẹ lúc nào cũng tràn đầy cảm giác tươi mới. Con bú nhiều hay ít, con thay đổi...

Vóc dáng đằng sau của cha mẹ nói hết cho trẻ về “hình dáng thực sự của cha mẹ”

Khi nói chuyện với những người có con phạm tội tuổi vị thành niên bị đăng lên báo chí, truyền hình, hay bị bắt vì đã gây mất trật tự trị an xã hội, tôi để ý và thường nghe câu “ngày...

Truyện cổ tích thế giới – Ngôi nhà trong rừng

Có một bác tiều phu nghèo sống với vợ và ba con gái trong túp lều nhỏ ven một khu rừng hẻo lánh. Một buổi sớm, lúc sắp đi làm bác dặn vợ: "Trưa nay mình để đứa lớn mang...

Truyện cổ tích thế giới – Mèo chuột kết nghĩa

Mèo làm thân với chuột. Mèo kể lể tâm tình tha thiết, chuột nghe bùi tai đồng ý ăn ở chung với mèo. Mèo bảo: - Ta phải đề phòng mùa rét kẻo rồi bị đói. Chú...

Truyện cổ tích thế giới – Đôi giày ủng da trâu

Một người lính đã chẳng sợ gì thì cũng chẳng bận tâm đến việc gì cả. Xưa có một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn...

Truyện cổ tích thế giới – Cuộc ngao du của tí hon

Một bác thợ may có đứa con trai, người chỉ bằng ngón tay cái, vẫn gọi là Tý hon. Tý hon rất can đảm. Một hôm nó thưa bố: - Bố ơi, con phải đi ngao du thiên hạ một...

Truyện cổ tích thế giới – Lên thiên đàng

Ngày xưa, một bác bần nông có tuổi và ngoan đạo chết. Bác đến trước cổng Trời. Một lãnh chúa rất giàu, chết cùng một lúc với bác, cùng đến cổng Trời lúc bác đến. Thánh Pêtrux mang chìa khóa đến mở cửa...

Truyện cổ tích thế giới – JÔRINĐƠR VÀ JÔRIGƠN

Ngày xưa, có một bà già sống một mình trong một tòa lâu đài cổ giữa một khu rừng bao la, rậm rạp. Đó là một mụ phù thủy cừ khôi. Ban ngày, mụ hóa thành mèo hoặc cú vọ. Đến chiều tối,...

Truyện cổ tích thế giới – Học rùng mình

Xưa có người có hai con trai. Con trai lớn thông minh, khôn ngoan, gặp khó khăn đến đâu cũng biết đường xoay xở. Còn em thì ngu xuẩn, không biết gì, học gì cũng chẳng vào. Ai cũng phải kêu: "Thằng này...

Truyện cổ tích thế giới – Hoàng Anh và Gấu

Một ngày hè, gấu và sói đi dạo chơi trong rừng. Gấu nghe có tiếng chim hót véo von, liền hỏi bạn: - Sói này, chim gì mà hót hay thế hở mày? Sói đáp:

Truyện cổ tích thế giới – Hên xen và grêten

Ngày xưa có hai vợ chồng một bác tiều phu nghèo khó, sống ở ven một khu rừng lớn. Gia đình có hai con. Con trai tên là Hênxen, con gái tên là Grêten. Nhà không đủ ăn. Một năm, trời làm đói...

Truyện cổ tích thế giới – Han xơ sắt

Xưa có một ông vua. Quanh cung điện của vua là một khu rừng lớn trong đó có đủ các loài dã thú. Một hôm, có một người thợ săn được vua phái vào rừng, để bắn một con nai, nhưng không thấy...

Truyện cổ tích thế giới – Hai ông cháu

Xưa có một ông cụ già nua tuổi tác, mắt mờ, tai nặng, chân tay run lẩy bẩy. Khi ngồi ăn, cụ cầm thìa không vững, đánh đổ xúp ra khăn bàn; xúp rơi ra cả ngoài miệng. Con trai và con dâu...

Truyện cổ tích thế giới – Hai anh em

Xưa có hai anh em, anh thì giàu mà em thì nghèo. Người anh giàu có làm nghề thợ vàng, tính vốn ác nghiệt. Người em tết chổi bán kiếm tiền ăn, tính tình hiền hậu ngay thật. Người em có hai con,...

Truyện cổ tích thế giới – Đóa hồng

Ngày xưa có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng nói: "Ước gì mình có đứa con!" mà mãi vẫn không có. Một hôm hoàng hậu đang tắm thì có con ếch ở dưới nước nhảy...

Truyện cổ tích thế giới – Gã xay bột nghèo khó

Ở một nhà xay bột kia có một bác thợ xay nghèo, không có vợ con gì cả. Bác có ba gã giúp việc. Ba gã ở với bác được vài năm thì một hôm, bác bảo họ:

Truyện cổ tích thế giới – Đứa con vàng

Xưa có hai vợ chồng nhà kia rất nghèo. Của cải chỉ có độc một túp lều nhỏ. Ngày ngày hai người đi bắt cá, làm chẳng đủ ăn. Bỗng một hôm, người chồng thả lưới xuống nước cất lên được một con...

Truyện cổ tích thế giới – Đồ bỏ xó

Ngày xưa, có một người xay bột nghèo mà lại có một cô con gái xinh đẹp. Có lần, bác ta tình cờ được nói chuyện với nhà vua. Để tự đề cao, bác ta tâu vua: - Tâu bệ...

Hệ quả của việc phạt con chưa đúng cách

Khi con mắc lỗi nặng, cha mẹ có thể phạt nhưng cần áp dụng hình thức phù hợp để thu được hiệu quả, cũng như bảo vệ lòng tự trọng của trẻ.

Truyện cổ tích thế giới – Con Quỷ nhốt trong lồng

Ngày xưa có một bác tiều phu nghèo khổ. Bác luôn luôn phải làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Mãi rồi bác cũng dành dụm được ít tiền. Bác bảo con trai: "Con ơi, con là con một,...

Truyện cổ tích thế giới – Con Quỷ và bà nó

Ngày xưa xảy một cuộc chiến tranh lớn. Nhà vua có rất nhiều lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. "Nếu họ bắt được chúng ta, họ...

[Radio Hành trình làm mẹ] – Bé uống sữa bị đau bụng, làm sao?

Hãy học cách pha sữa “chuẩn”, theo đúng hướng dẫn của nhà sản xuất. Cách pha sữa cho trẻ đúng cách.

Truyện cổ tích thế giới – Con Mèo Di hia

Một bác thợ xay có ba con trai, một nhà xay lúa, một con lừa và một con mèo. Các con trai xay bột, lừa đi lấy lúa về và chở bột đi, mèo thì bắt chuột. Khi bác chết, ba con chia...

[Radio Hành trình làm mẹ] – Cách chữa cho trẻ bị sốt

Bởi một số cơn sốt có thể chữa lành nếu bạn chăm sóc bé đúng cách. Nếu bố mẹ vẫn còn thắc mắc nên làm gì khi trẻ bị sốt? Hãy tham khảo các cách hạ sốt trong chương trình radio này

[Radio] – Lên thực đơn theo màu sắc mỗi ngày sẽ tốt cho sức khỏe của trẻ

Những loại màu tự nhiên biểu hiện cho những loại vitamin thiết yếu thường được quy định trong màu sắc tự nhiên, cung cấp cho chúng ta nhiều vitamin, khoáng tố và nhiều chất chống oxy hóa rất cao, vừa nuôi dưỡng cơ...

Truyện cổ tích thế giới – Con ngỗng vàng

Xưa có một người có ba con. Con thứ ba tên là chàng Ngốc thường bị khinh rẻ chế giễu và làm việc gì cũng bị gạt ra. Một hôm, con cả muốn vào rừng đốn củi. Trước khi anh ta đi, người...

Truyện cổ tích thế giới – Con thỏ biển

Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng có mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất nước bao la....

Truyện cổ tích thế giới – Con rắn trắng

Ngày xưa có một ông vua nổi tiếng trong cả nước là khôn ngoan. Không cái gì là vua không biết, dường như gió đưa lại cho vua những tin tức bí mật nhấtua có một thói quen kỳ lạ. Sau bữa ăn...

Truyện cổ tích thế giới – Con nam ở ao

Xưa có hai vợ chồng người thợ xay bột sống rất sung sướng. Họ có tiền của, mỗi năm lại sung túc thêm. Nhưng hoạn nạn thường đến bất ngờ. Của đến mau, của cũng đi mau, rút cục đến cái nhà xay...

Truyện cổ tích thế giới – Cô Hai Mắt

Ngày xưa, có một bà có ba cô con gái. Con lớn tên là Một Mắt vì cô chỉ có độc một mắt ở giữa trán. Cô thứ hai tên là Hai Mắt vì cô có hai mắt như mọi người khác. Cô...

[Tủ Sách] – Nói sao cho trẻ nghe lời

Giáo sư Martin, nhà tâm lí giáo dục của trường đại học Edinburgh từng làm cuộc trắc nghiệm như sau: Ông chia một nhóm trẻ em thành hai tổ (chú ý: phân loại ngẫu nhiên), sau đó nói với giáo viên: tổ...

[Tủ Sách] – Nói sao cho trẻ chịu học ở nhà

Quyển sách này đến được tay bạn đọc là nhờ ngay từ lúc mới chỉ là ý tưởng, nó đã được rất nhiều người mong đợi.Gia đình, bạn bè không ngừng động viên và khuyến khích chúng tôi. Những bậc phụ huynh,...