Truyện cổ tích tổng hợp – Kiến trả ơn

Must Try

Một con Kiên đang trên đường đi tìm thức ăn, đi 2Itới đâu nó đều để lại dấu vết mùi vị đặc thù riêng. Thế nhưng chẳng ngờ có một cơn gió mạnh thổi đến, mọi dấu vết mùi vị đều bay đi hết, Kiếm tìm được mồi rồi nhưng không sao tìm lại được đường để trở về nhà.

Giờ đây, Kiến đã bị lạc đường. Kiến chí còn biết dựa vào trí nhớ lờ mờ và phong cảnh xung quanh để từng bước lần về nhà. Miếng mồi tìm được vẫn công trên lưng, Kiến đi lại vòng quanh, mệt đến đứt hơi! Kiến đi, đi loanh quanh mãi thì đến bờ một cái ao rộng, vì mang vác nặng lại phải đi lại nhiều, Kiến mệt quá. Kiến định bụng dừng lại uống một hớp nước, nghỉ một chút cho lại sức. Nào ngờ hòn đá bên bờ ao trơn quá, sơ ý, Kiến bị ngã nhào xuống nước.

– Cứu với! Cứu tôi với!

Kiến không biết bơi, nó bị ngập nước, Kiến vùng vẫy và kêu cứu ầm ĩ. Một con chim Bồ Câu làm tổ trên một cây to bên cạnh bờ ao, nghe tiếng kêu cứu thất thanh của Kiến, liên thò đầu ra xem.

Ôi, tội nghiệp chú Kiến bé nhỏ bị rơi xuống nước

Bồ Câu muốn lao ra cứu Kiến nhưng Kiến quá bé, mặt nước lại động, Chim Bồ Câu không thể tha Kiến lên được. Làm thế nào đây? Trong lúc bối rối, Bồ Câu nghĩ ra một cách, nó hái một cái lá ném xuống nước và nói to lên;

– Nhanh lên, nhanh trèo lên chiếc lá Kiến ơi!

Kiến bám chặt được chiếc lá và bò lên. Chiếc lá như một cái thuyền, đối với Kiến thật không còn gì may mắn cho bằng. Nhờ vậy mà Kiến thoát được hiểm nguy.

Kiến xúc động nói với Bồ Câu:

– Anh Bồ Câu ơi! Rất cám ơn anh đã cứu mạng tôi, an này tôi nhớ, có dịp tôi xin báo đáp!

Bồ Câu cười đáp lại:

– Có gì mà cám ơn! Có điều lần sau phải thật cẩn thận đấy nhé!

Mấy hôm sau, vào một buổi trưa Kiến có việc đi qua bờ ao, nó nhìn thấy Bồ Câu đang ngủ say trên cây. Kiến muốn cất lời chào Bồ Câu, nhưng thấy Bồ Câu ngủ say quá, không nỡ quấy rầy giấc ngủ trưa, Kiến liên nhà nhẹ tiếp tục bước đi.

Đúng lúc đó, Kiến nghe có tiếng chân chạy, mặt đất như rung lên. Một lúc sau, có một người thợ săn xuất hiện, trên lưng đeo cung tên, hăm hở bước tới. Người đó phát hiện trên cây có một con Bồ Câu, mặt mũi hớn hở, vội nhẹ nhàng hạ cung xuống và lắp tên rồi giương cung nhắm thẳng vào chim. Người thợ săn nheo một mắt tập trung ngắm thật cẩn thận.

Tai họa rồi, Bồ Câu đang gặp nguy hiểm! Dù ta có hét to đến mấy Bồ Câu cũng không nghe thấy. Mà không đủ thời gian để bò đến chỗ Bồ Câu. Không kịp nữa rồi!

Làm sao đây? Bỗng Kiến phát hiện ra mình đang nằm cạnh bàn chân trần của người thợ săn, nó lao vào và cắn tới tấp lên ngón chân cái người thợ săn.

Người thợ săn sắp bật dây cung, bỗng chân đau nhói, vội co chân lên, thế là mũi tên phóng đi cắm phập vào cành cây, ngay bên cạnh chỗ Bồ Câu đang ngủ say. Bồ Câu giật mình tỉnh dậy.

Lúc này Kiến mới kêu toáng lên:

– Bồ Câu chạy mau, có nguy hiểm! Thợ săn đang tìm cách bắn chết Bồ Câu đấy! Bồ Câu sợ đến toát mồ hôi lạnh, hốt hoảng bay vút lên. Nhưng Bồ Câu nghĩ Kiến ở lại sẽ bị người thợ săn hãm hại, lập tức nó bay trở lại. Khi Bồ Câu tận mắt nhìn thấy Kiến chạy thoát, nó mới yên tâm lẩn nhanh vào bụi cây, bay khỏi vùng nguy hiểm.

Nhưng Bồ Câu vẫn lo cho Kiến, cậu bay một đoạn lại dừng, cố ý để người thợ săn nhìn thấy. Ông ta quyết

đuổi theo chim, nhưng đến gần, chim lại cất cánh bay đi, một đoạn lại đậu xuống. Cứ thế người đi săn đuổi theo chim, cách rất xa chỗ Kiến ẩn nấp. Cuối cùng thì chim cũng lao thật nhanh vừa cao vừa xa, mất hút giữa rừng cây!

Sau khi người thợ săn đã đi xa, Bồ Câu mới quay trở lại; Bồ Câu cảm động nói:

– Rất cảm ơn bạn, hôm nay nếu không có bạn, tôi đã thành món Bồ Câu “rán” rồi!

Kiến đáp lời:

– Tôi cũng rất vui, hôm nay chính là dịp để tôi được báo đáp ơn cứu mạng mà chim đã hết lòng vì tôi.

Latest Recipes

More Recipes Like This