Vai trò của con tim: Cái đầu rất dễ sai lầm, con tim thì luôn chính xác

“Khi con tim dâng lên cảm xúc tích cực, nó lại bơm máu lên cái đầu qua các dây thần kinh, khi đó cái đầu con người rất bình tĩnh, sáng suốt, thông minh, rất dễ chịu và ổn định.”

Cái đầu rất dễ sai lầm, con tim thì luôn chính xác

Bài này tôi nói về vai trò của con tim. Quý vị cần phải nhớ mấy điểm sau:

Nhiệm vụ và chức năng của tim là bơm máu lên não và bơm máu chạy khắp cơ thể. Tim phối hợp với thận làm cho máu

sạch để nuôi cơ thể, trong đó có bộ não. Như vậy, não cũng được nuôi bởi máu và khí oxy. Nhiệm vụ của con tim rất quan trọng!

Bộ não giống như một cái máy để làm một số việc như ghi nhớ, phân tích tình hình, tiếp nhận tất cả các thông tin, tiếp nhận các cảm giác qua cơ thể: mùi vị qua lưỡi, âm thanh qua lỗ tai, ánh sáng qua mắt… Sau đó, bộ não mới phân tích, định giá, định lượng… rồi ghi nhớ lại trong đầu óc. Tất cả các việc làm của não giống như bộ máy của xe máy hay ô tô vậy. Quý vị thử hình dung là nếu máy xe chạy mà không có nhớt thì máy sẽ bị hỏng. Ở đây, chất nhớt chính là máu từ tim đẩy lên bộ não.

Quý vị thực tập rồi từ từ sẽ hiểu những điều tôi nói ở trên. Tôi nhắc lại điều này: Con tim cảm nhận rất chính xác, nhưng cái đầu thì đôi khi còn trục trặc, nghĩ chuyện này, nghĩ chuyện kia, nên nhiều khi phân tích thông tin không chính xác.

Chẳng hạn, quý vị nghe tin rằng ở trên một ngọn núi, có một cái lá phát ánh sáng rực rỡ cả khu vực đó, nhiều người lên đó lễ lạy cái lá và khi về đã đỡ bệnh. Người này đồn, người kia đồn, mình nghe rồi cũng chạy lên núi để lễ lạy cái lá kia.

Ảnh minh họa (nguồn:internet)

Qua ví dụ trên, quý vị thấy: Đầu tiên, lỗ tai nghe tin về cái lá trước, rồi mới chạy vào não. Tức là tự nhiên nghe thấy tin đồn thì thấy khoái quá, có cảm xúc sung sướng quá, hy vọng quá… Rồi cảm xúc đó mới chạy vào não và não bắt đầu phân tích. Khi phân tích nó mới thấy rằng “cái này chắc là có thật nên mới có nhiều người đi như vậy”. Sau đó, não phản hồi lại và đưa ra quyết định: “Bây giờ mình đi kiếm cái lá đó lễ lạy, rồi sờ vào nó để được phước báu”. Như vậy, khi cảm giác sai thì dẫn đến phân tích sai.

Thông thường, cảm xúc rất dễ làm chúng ta mờ mờ mịt mịt, rồi từ đó dẫn đến phân tích sai, đưa ra quyết định sai và hành động sai. Ví dụ, khi nghe ai đó nói xấu về mình thì tự nhiên nổi giận lên rồi đánh giá người đó xấu, sau đó ứng xử lại bằng cách mắng chửi và nói xấu lại họ.

Trong khi đó, chưa chắc người kia đã nói như vậy, nhưng vì có một người thứ ba nói với mình là “tôi thấy thằng đó nói ông là người xấu lắm”. Khi nghe nói như vậy, dù chưa biết đúng hay sai nhưng mình có cảm giác đúng, rồi tin và bắt đầu phân tích: “mình có làm gì thằng này đâu mà tại sao nó lại nói xấu mình. Thằng này là thằng không tốt, cha mẹ thằng này cũng không tốt…”. Cái đầu phân tích một loạt như vậy! Hễ nghe có người nói xấu mình thì tự nhiên có cảm giác bực bội, cảm giác đó đi vào cái đầu, cái đầu bắt đầu phân tích, đánh giá, rồi có thành kiến với người kia ngay.

Thành ra, cái đầu luôn luôn rất dễ sai! Ví dụ, người vợ thấy người chồng về nhà có gì đó hơi khác lạ một chút, tự nhiên người vợ nổi cảm xúc ghen lên, rồi phân tích sai. Phân tích sai kéo theo đánh giá sai, và cuối cùng quyết định cũng sai theo. Nhưng ngược lại, con tim hoạt động rất ổn định, đập thình thịch, thình thịch từng nhịp một đều đặn và rất bình thản. Vậy, con tim hoạt động rất ổn định nhưng cái đầu thì không ổn định. Quý vị phải nhớ điều này!

Ngay giữa bộ não có một hệ thống thần kinh chạy qua mắt, mũi, lỗ tai và chạy xuống phổi, xuống tim, chạy qua lá lách, chạy vào thận, vào ruột và chạy đến tất cả các tế bào từ tóc xuống đến móng chân… Đó là hệ thần kinh từ não chạy đến khắp cơ thể. Khi cái đầu làm việc không ổn định sẽ làm tim đập nhanh, tức là các dây thần kinh chạy xuống tim làm ảnh hưởng đến tim và làm tim bóp máu nhanh, mạnh hơn. Lúc đó máu sẽ lên não mạnh hơn và có khi còn gây đứt mạch máu não nữa.

Cho nên, cái đầu của chúng ta rất dễ sai lầm và cũng rất dễ tin điều mình chưa biết rõ, chẳng hạn như nghe và tin khi người ta nói “tu cái đó, niệm cái đó cuối cùng sẽ thấy vàng bạc và nhà cửa ở trên Trời”. Khi cái đầu tin “bậy” tự nhiên nó sẽ phân tích sai: “Ôi chao ơi! Mình ở dưới này cực quá, lên trên kia mình sẽ gặp được tiên, được Phật, có vàng bạc, châu báu và ăn uống thoải mái mà không phải làm gì cả!”. Khi phân tích sai thì bắt đầu quyết định cũng sai: “Bây giờ mình phải đi theo cái này”. Khi đã quyết định đi theo như vậy thì anh phải đóng tiền hay tới chỗ này, chỗ khác… Tóm lại, không biết chuyện gì sẽ xảy ra và người ta sẽ bắt anh làm đủ thứ chuyện.

Khi quý vị quyết định sai sẽ dẫn tới phá hủy toàn bộ cuộc đời của mình. Bởi vì, chuyện quý vị nghe và tin không có căn cứ, không đủ tài liệu chứng minh nhưng quý vị vẫn cứ tin. Tin chuyện mơ hồ, rồi phân tích mơ hồ và đưa ra quyết định cũng mơ hồ… Quyết định mơ hồ sẽ khiến quý vị phải sống trong ảo giác, đầy nguy hiểm.

Qua đây mới thấy, để làm cho cái đầu ổn định lại thì con tim có vai trò quan trọng nhất. Nếu tim đập bình thường thì cái đầu, máu huyết sẽ ổn định…Con tim đại diện cho tình thương và

làm cho cái đầu dịu lại. Khi quý vị thương thì dù cái đầu có giận đến mấy cái đầu vẫn nhẹ xuống dần. Ví dụ, khi người nam gặp người nữ thì con tim làm việc nhanh nên rất dễ thông cảm. Nhưng người nam gặp người nam thì cái đầu làm việc mạnh hơn chứ không làm việc bằng con tim nên dễ đụng chạm. Vì vậy, vai trò của con tim rất quan trọng: con tim làm cái đầu dịu xuống. Và khi cái đầu dịu xuống thì quý vị sẽ suy nghĩ đúng.

Quý vị hãy thử như vậy rồi sẽ thấy! Quý vị thương ai thì rất dễ dàng thông cảm, tha thứ với lỗi lầm của họ và luôn luôn nghĩ tốt cho họ. Như vậy, rõ ràng, vai trò của con tim là làm cho cái đầu lúc nào cũng có những suy nghĩ tích cực về người khác, chứ không suy nghĩ tiêu cực hay cực đoan. Từ suy nghĩ cho đến lời nói, cử chỉ cư xử… đều dễ chịu hơn.
Con tim đóng vai trò của người mẹ

Do vậy, chính con tim đóng vai trò của người mẹ, còn cái đầu là một đứa con trai. Vì là mẹ nên con tim rất dễ tha thứ cho cái đầu! Cái đầu luôn lộn xộn và đôi khi có thể làm con tim muốn vỡ ra. Nhưng hễ cái đầu sai thì con tim sửa lại, cũng giống như khi đứa con trai làm gì sai thì người mẹ thường giúp người con sửa cái sai đó. Vì vậy, cái đầu nên thường hỏi con tim và gọi con tim bằng mẹ. Như vậy, con tim sẽ giúp cho cái đầu sửa lại những điều mà chúng ta đã sai lầm. Mình không vừa lòng, nóng nảy, vội đánh giá, vội kết luận theo cảm xúc, kinh nghiệm nên khi quyết định rất dễ lỗi lầm, phiến diện và cực đoan. Do đó, quý vị hãy nương vào vai trò mẹ, tình thương của con tim để điều chỉnh lại cái đầu!
Hiền giả Minh Triết(2) hãy phát triển phẩm hạnh là tập thương người. Và hãy thương

người mình thành kiến nhất! “Tập thương” có nghĩa là quý vị đưa vai trò của con tim vào trong cái đầu của mình. Tức là chúng ta biến cái đầu có con tim nằm bên trong. Khi biết thương người rồi thì cái đầu sẽ không còn cực đoan. Và cái đầu cũng sẽ suy nghĩ thực tế chứ không còn tưởng tượng, vì tình thương là rất cụ thể.

Ngoài vai trò làm cho cái đầu chững chạc thì con tim cũng tạo cho cái đầu phát sinh ra những ý chí mạnh mẽ để sửa những lỗi lầm của mình. Ngay cả đối với những người nghiện thuốc, nghiện ma túy cũng vậy, nếu tập cho họ phát triển tình thương thì sẽ tạo ra ý chí trong đầu. Khi cái đầu thèm nọ, thèm kia, nghiện xì ke, ma tuý, nghiện đánh bài, chửi bới, thành kiến, nói xấu, làm đủ trò… thì con tim nhắc nhở. Con tim bắt đầu tập cho cái đầu biết thương mẹ thương cha, yêu quí dòng họ, bạn bè… Khi đó, cái đầu bắt đầu tỉnh lại và khôn ra, thông minh ra. Nhờ tình thương đó mà chúng ta có ý chí học tập, ý chí sửa mình, bỏ những thói xấu và tập thói quen tốt.

Như vậy, khi kích hoạt được tình thương thì sẽ làm nên thay đổi lớn lao bên trong cái đầu của một con người. Kích hoạt tình thương bằng cách nào? Đó là tập thương người. Kích hoạt con tim bằng cách nào? Đó là tập thương người mình ghét nhất và đồng thời tập suy nghĩ về những người khổ đau hơn, thiếu thốn hơn mình! Ví dụ, anh nghèo không có tiền, nhưng anh hãy nghĩ đến những người tật nguyền, bất hạnh hơn mình. Khi nghĩ như vậy, anh sẽ cảm thấy anh còn nhiều diễm phúc hơn họ. Suy nghĩ đó sẽ làm cái đầu dịu lại, bình tĩnh lại và phát triển

ý chí. Anh có thể nghĩ: “Ôi! Mình còn có phước hơn người đó, thôi bây giờ mình cố gắng tập thể dục, cố gắng học, cố gắng sống và cố gắng cư xử mà đừng bất mãn với cuộc đời, cha mẹ, anh em…” Tóm lại, tất cả đều từ tình thương và con tim mà sinh ra ý chí, sự tỉnh táo của cái đầu và sinh ra trí khôn.

Vì thế mới nói con tim đóng vai trò làm mẹ là vậy! Một người khi nghĩ về mẹ mình thì tự nhiên muốn làm điều gì đó tốt hơn. Tức là chỉ cần nghĩ tới mẹ thôi thì bắt đầu đã muốn làm gì đó tốt hơn rồi, đa số đều như vậy! Cho nên, quý vị nào biết kích hoạt con tim thì sẽ có sự thông minh và một trí khôn đặc biệt. Dù trí khôn ấy là của cái đầu, nhưng do con tim dẫn dắt và giúp sức để tạo nên. Vậy thì, nói tới con tim tức là nói tới tình thương, cảm xúc yêu thương và nói tới tấm lòng của mình. Thành ra, nếu chúng ta giữ được quan hệ giữa bộ não với con tim như vậy thì cái đầu sẽ rất ổn định và máu truyền qua cái đầu cũng sẽ ổn định. Chỉ riêng việc máu truyền ổn định, con tim hoạt động ổn định thì máu huyết trong người cũng lưu thông tốt.

Nếu chúng ta có cảm xúc buồn quá thì dây thần kinh trong đầu chạy tới con tim, làm cho con tim không giữ được nhịp đập bình thường. Khi con tim không có nhịp đập bình thường thì máu huyết trong người cũng không bình thường và dễ gây ra bệnh hoạn. Cảm xúc buồn từ cái đầu phát ra làm giảm nhiệt độ trong người, khiến cho máu chạy không đều và bị nghẽn lại. Vì máu chạy được cũng là nhờ vào sức nóng tạo độ loãng cho máu. Cho nên, buồn quá thì làm cho máu chạy không bình thường. Hoặc khi cái đầu có cảm giác giận quá thì cũng làm cho tim đập không bình thường, máu chạy không bình thường, lưu lượng máu đẩy quá nhanh có thể làm đứt mạch máu. Mạch máu trong não là mạch máu dễ vỡ nhất, chỉ cần căng quá là vỡ ngay, rất nguy hiểm. Cho nên, khi có nhiều cảm xúc chúng ta ít có sự minh mẫn và trí khôn của chúng ta cũng sẽ bị giảm đi.

Ảnh minh họa (nguồn:internet)

Do vậy, người Hiền giả Minh Triết phải luôn luôn thấy vai trò của tình thương hay thấy vai trò của con tim đối với cái đầu là hết sức quan trọng và đóng vai trò vô cùng quyết định.

Quý vị hình dung thế này: Dây thần kinh chạy từ não xuống tim, có vai trò dung hòa giữa con tim và cái đầu, và truyền tình thương từ con tim lên cái đầu để cho cái đầu hoạt động trong trạng thái có lòng thương người, có “chất nhờn” thương người ở trong cái đầu, có máu thương người từ con tim đẩy lên cái đầu của mình… Khi cái đầu luôn được máu tình thương đẩy lên như vậy thì người đó rất minh mẫn, rất dễ thương và có đời sống rất phong phú. Đặc biệt là làm cho cái đầu không tin “bậy”, không có cảm xúc “bậy”, không có cảm xúc mơ hồ, lầm lẫn hay quá sức cực đoan… Nhờ đó, quá trình làm việc của cái đầu – quá trình tiếp nhận, xử lý các thông tin – sẽ hết sức chính xác, minh mẫn để cho ra những quyết định phù hợp. Đây là một quá trình làm việc hết sức tinh tế.

Dân gian có câu: “Giận quá mất khôn”, một người khi giận lên thì lập tức cái đầu phân tích bậy và đi đến quyết định bậy ngay, có thể cầm dao giết người hay gây nhiều chuyện rất phức tạp khác… Do đó, quý vị muốn trung hòa cảm xúc trong đầu để có một cảm xúc lành mạnh thì phải kích hoạt con tim. Hiền giả Minh Triết phải thường xuyên nghĩ tới việc kích hoạt con tim và kích hoạt tình thương của mình lên.
Kích hoạt tình thương

Một số phương pháp để quý vị có thể tập kích hoạt tình thương:

Phương pháp thứ nhất là tập thông cảm, tập thương người mà mình thành kiến nhất. Và tập cầu nguyện cho người mình thành kiến được tốt hơn mình.

Phương pháp thứ hai là thường nghĩ về những người bất hạnh hơn mình. Đó là hai phương pháp chính mà quý vị cần phải tập thường xuyên.

Còn có phương pháp thứ ba là thường nghĩ về những điều mà trước đây mẹ đã cư xử bằng tình thương với mình như thế nào. Tức là hãy nghĩ về tình thương của mẹ đối với mình thông qua các hành động trong ngày.

Quý vị hãy nghĩ về những hành động thể hiện tình thương, sự lo lắng của người mẹ đối với đứa con. Quý vị thấy điều gì đã làm ảnh hưởng lớn tới tình yêu của đứa con sau này? Đó chính là cách cư xử, cách giải quyết vấn đề của người cha và người mẹ, cách thể hiện tình thương bằng hành động chứ không phải là lời nói. Ví dụ người mẹ nói với đứa con: “Mẹ thương con lắm”, hay “Con ơi! Con nhớ đi học về sớm nhé, về đúng giờ nhé”… Dù có lập đi lập lại mãi những lời như vậy, cũng chỉ ảnh hưởng rất ít tới đứa con, ngược lại đôi khi còn làm cho nó bực mình. Nhưng bằng một hành động cụ thể như ngồi trước cửa chờ con về, rồi mừng rỡ, cười nói “mẹ chào con, con về đó hả con”, hay người mẹ không nói gì hết, mà thấy con về đến nhà là mỉm cười… Hành động người mẹ đón chờ con ngoài cửa như vậy sẽ in rất sâu đậm trong lòng

đứa con về tình thương của cha và mẹ, chứ nó không ấn tượng mấy với lời của người cha và người mẹ nói rằng thương nó! Hoặc nếu người mẹ biết con mình thích ăn canh nên đến bữa cơm dù khó khăn gì người mẹ cũng ráng nấu cho nó một bát canh nhỏ, mà không cần nói gì hết, như là “mẹ thương con lắm, mẹ biết con thèm canh nên mẹ ráng nấu cho con bát canh”.

Đứa con không để ý nhiều tới lời nói của mẹ cha, nhưng nếu vị quý vị lặng thinh mà có bát canh cho nó ăn thì nó sẽ để ý và sẽ có ấn tượng rất lớn. Vấn đề là người mẹ và người cha lại “ưa nói nhiều về chuyện thương con cái”. Đó là việc không hiệu quả!

Cho nên, để kích hoạt con tim thì quý vị hãy nghĩ về những hành động, cử chỉ yêu thương của cha mẹ đã thể hiện với mình trước kia, hay lúc cha mẹ còn sống. Khi quý vị liên tưởng tới các hành động đó thì con tim sẽ được kích hoạt tình thương lên. Chỉ cần nghĩ tới những hành động thể hiện tình yêu thương của mẹ hoặc cha mình, thì mình thương quá và lập tức cảm xúc của tình thương được đưa lên não liền – nó nhờ một chùm dây thần kinh từ não phủ xuống tim, làm tim bắt đầu có cảm xúc.

Khi cái đầu chúng ta nghĩ đến tình thương, nghĩ đến những hành động yêu thương của cha mẹ dành cho ta, lập tức suy nghĩ ấy sẽ tạo một cảm xúc tích cực nơi con tim, làm con tim tràn ngập sự chia sẻ thông qua các dây thần kinh. Và khi con tim dâng lên cảm xúc tích cực đó, nó lại bơm máu lên cái đầu qua các dây thần kinh. Khi đó, cái đầu con người rất bình tĩnh, sáng suốt, thông minh, rất dễ chịu và ổn định.

Đó là lý do tại sao mà tôi cứ nói mãi với quý vị rằng hãy cố gắng phát triển tình thương của mình. Bởi vì tình thương liên quan trực tiếp tới cái đầu. Cái đầu của chúng ta giống như cái đèn pin vậy. Nếu đèn pin không phát sáng tức là đèn pin hư. Vậy thì, nếu cái đầu không phát sáng thì đó là cái đầu hư.
Thế nào là cái đầu phát sáng?

Cái đầu nhìn thấy rõ, phân tích hợp lý hợp tình, tin tưởng và ra quyết định… Đó là cái đầu phát ánh sáng. Nhưng nếu cái đầu phát ánh sáng bậy, tin bậy, phân tích bậy và ra quyết định bậy thì có thể đưa đến hậu quả khôn lường. Thành ra, muốn cho cái đầu phát ánh sáng rực rỡ thì phải nhờ con tim hỗ trợ. Đây là điều vô cùng quan trọng.

Trước đây, tôi có nghiên cứu một cuốn tài liệu từ Ai Cập, nói về những kim tự tháp ở vùng Trung Đông cách đây năm ngàn năm. Thời bấy giờ, những ông vua, công chúa và hoàng hậu của Ai Cập khi chết được ướp xác. Xác ướp được người ta bỏ hết não và lục phủ ngũ tạng, chỉ để lại con tim. Mãi tới bây giờ, theo như tất cả các phương pháp ướp xác mà quý vị đọc trên báo chí, những nhân vật được ướp xác để lâu trong hầm lạnh… thì luôn luôn được mổ lấy não, lấy lục phủ ngũ tạng ra, nhưng con tim vẫn còn nguyên trong đó. Có thể thấy rằng, tính linh của con người là hết sức đặc biệt và không thể giải thích được. Nó cho phép người ta lấy não, lấy lục phủ ngũ tạng ra, rút hết máu ra để ướp xác, nhưng lại không cho phép lấy con tim ra. Như vậy, tính linh của người xưa đã không cho phép họ lấy con tim ra… (có thể thấy người xưa đã cảm nhận được sự kỳ diệu của con tim, của tình thương).

Chúng ta không thể giải thích được tính linh là gì và tính linh này nằm ngoài bộ não. Dĩ nhiên, bộ não ra lệnh, điều khiển mọi hành động của con người nhưng chính tính linh nằm bên dưới bộ não ra lệnh cho não không được làm chuyện này, chuyện nọ – “Hãy lấy cái não ra chứ đừng lấy con tim!” – Tính linh con người mách bảo như vậy! Đây cũng là điều liên quan tới việc tôi cho quý vị Phật Tâm Danh(3). Phật Tâm Danh chính là tên của tính linh đó.

Cho nên, khi quý vị có Phật tâm danh thì quý vị sử dụng Phật tâm danh đó để mà cư xử. Ví dụ, bây giờ ông Nguyễn Văn A đói bụng, nhưng cái Phật Tâm Danh của ông Nguyễn Văn A có đói bụng đâu, có ăn gì đâu mà đói hay no? Cơ thể của ông Nguyễn Văn A nó ngủ chứ cái tính linh của ông ấy có ngủ đâu? Cơ thể của ông Nguyễn Văn A bệnh nhưng cái tính linh có cái tên Phật ông ấy có bệnh đâu? Đầu óc của ông Nguyễn Văn A ưa cãi nhưng cái tính linh, cái tên Phật

của ông ấy nó không cãi. Đầu óc của ông Nguyễn Văn A sai lầm, có những quyết định nóng nảy, không hợp lý, nhưng cái tính linh với tên Phật bên cạnh nó thì không sai lầm. Đó là lý do quý vị sử dụng tên Phật của mình để điều chỉnh cái đầu, chứ không phải tôi cho quý vị cái tên Phật đó để cho vui, không phải vậy.

Do vậy, người Hiền giả Minh Triết phải coi trọng mối quan hệ giữa con tim và bộ não như là một mối quan hệ giúp cho cái đầu làm việc chính xác. Quý vị thấy rằng con tim nuôi được bộ não bằng cách bơm máu, cung cấp ôxy cho não. Nhưng bộ não, tức cái đầu của chúng ta không nuôi nổi con tim mà còn có thể phá hủy con tim! Cái đầu giận lên làm cho con tim đập nhanh, dẫn đến bệnh hoạn. Hoặc nhiều khi cái đầu làm việc trật hướng, thở ra thở vào kém làm cho con tim thiếu ôxy, làm cho bề đáy của con tim đổi thành màu đen hay màu xám. Có thể thấy rằng, toàn bộ hệ thống từ não chạy tới khắp cơ thể chúng ta đều liên quan với nhau. Khi hệ thống này hoạt động bình thường thì tính biết hiện hữu. Nếu hệ thống này hoạt động bị lệch, hoặc bộ não không còn khả năng điều khiển bộ nhớ và cảm xúc, cũng như các hoạt động của các phần cơ thể khác, thì tính biết vẫn hiện hữu nhưng không phát huy được tác dụng. Trong trường hợp hệ thống này không điều hành, không chạy được nữa và ngừng hoạt động thì tính biết không hiện hữu nữa. Tính biết này chính là tính linh.

Quý vị chú ý rằng: Tính linh thì không có ý niệm. Nó hoàn toàn vô niệm và chỉ là sự biết không thôi. Nhưng nếu cái đầu hoạt động không bình thường mà chấp quá nhiều, tức là có quá nhiều ý niệm, bộ nhớ chứa đầy ý niệm trong đầu thì những ý niệm đó sẽ nằm trong tính linh và sẽ trở thành một trạng thái hữu tướng. Trạng thái hữu tướng này nương nhờ vào tính linh mà còn tồn tại. Đây chính là lí do khiến người ta thấy gần giống như có ma, có quỷ, nhưng sự thật là chẳng có ma, quỷ gì cả.
Bởi thế cho nên, nếu quý vị sống được giống như một hệ thống vật lí hoạt động bình thường thì tính biết hiện hữu bình thường. Khi tính biết hiện hữu bình thường thì không có bản ngã. Bởi vì, tính biết bình thường không phải là “cái tôi”, không có “tôi tốt, tôi xấu, tôi vĩ đại, tôi thấp kém, tôi tốt quá, xấu quá hay tôi bị tổn thương quá”… Đó chỉ là ý niệm mà thôi. Nếu quý vị để ý niệm đó tồn tại trong đầu thì chính ý niệm đó gây ra đau khổ lúc chúng ta sống. Và lúc cơ chế vật lí không hoạt động nữa thì tính linh không biến đi một cách bình thường được mà sẽ gom lại trong ý niệm đó, và ý niệm đó vẫn còn tồn tại trong hư không.

Với nội dung trao đổi rất ngắn gọn như vậy, nhưng nếu quý vị có trình độ phân tích sâu thì quý vị sẽ biết cách ra đi trong trạng thái vô ý niệm. Cũng như lúc quý vị sống, tức là làm sao sống trong trạng thái vô ý niệm. Sống trong trạng thái vô ý niệm là dù người ta nói mình xấu thì mình cũng không thấy mình xấu, người ta nói mình tốt, mình có đạo đức lớn quá thì mình cũng chẳng thấy mình tốt, mình có đạo đức lớn gì cả…
Con tim giữ cho bộ não ổn định

Quý vị hình dung thế này: Toàn bộ cơ thể vật lí giống như một hệ thống chạy từ bộ não cho đến các móng tay, móng chân. Nếu hệ thống này chạy bình thường thì tính biết hiện hữu bình thường. Quý vị cũng nhớ rằng tính biết là vô hình không thể thấy được. Cho nên, tôi mới gọi đó là “tính linh”. Nếu tính linh này nằm trong cái đầu thì nó sẽ phát sáng ra như một cái đèn pin.

Cấu trúc của cái đầu như một bộ máy để cho tính biết phát ra cái hiểu và phát ra cái thấy. Khi một trong những thành phần của cấu trúc này bị lệch, ví dụ như đứt một mạch máu hay một dây thần kinh trong não, thì tính biết này không phát ra cái thấy và cái biết bình thường được. Bởi vì, điều kiện để cho tính biết này phát ra cái thấy và cái biết theo cấu trúc của não không còn phù hợp nữa. Cho nên, tuy tính biết hay tính linh này vẫn còn hiện hữu nhưng người đó không thể thấy và biết bình thường được (tình trạng mất ý thức, nằm im một chỗ…). Trong khi đó, tính biết vẫn còn y nguyên.

Tính biết giống như điện chạy để thắp sáng, nhưng điều kiện để phát sáng là bóng đèn lại không có tim đèn, nên dù điện có chạy qua cũng không sáng được. Giả thiết rằng cái sáng đó là

của sự nhìn thấy và sự biết của Phật tính thông qua não. Vậy thì, nếu bộ não bị lệch hay bị hư thì Phật tính không phát ra được chức năng hiểu, thấy và chức năng phân tích thông thường. Cho nên, anh không thể học, không biết ăn, không biết mình đói… vì trong não đã bị hỏng một bộ phận. Khi đó, Phật tính vẫn còn nguyên nhưng vì cơ chế hoạt động của não không bình thường nên Phật tính không phát triển được theo hướng của một bộ não bình thường. Quý vị cố gắng hình dung vì điều này hơi khó trình bày!

Như vậy, vai trò của con tim giữ cho bộ não được ổn định, tức là không thấy mình hay, mình dở, mình vinh, mình nhục, mình được, mình thua… Chỉ là mình thấy nóng thì biết là nóng, thấy lạnh thì biết là lạnh, hay người ta nói xấu thì biết người ta nói xấu, người ta nói tốt thì biết người ta nói tốt, người ta cười thì biết họ cười, người ta khóc thì biết họ khóc… Tóm lại, mình không định nghĩa và khẳng định về chính mình “tôi là thế này hay thế kia …”. Khi ấy, cái đầu ở trạng thái hoàn toàn bình thường. Nếu giữ được trạng thái cái đầu như vậy thì chúng ta sẽ sống trong một thế giới, một năng lực nhiệm màu không thể nghĩ bàn được. Chúng ta trở thành một vật thể màu nhiệm không thể nghĩ bàn được! Đó chính là bước thứ tư, cũng là bước cuối cùng mà Hiền giả Minh Triết phải tiến đến.
Các bước Hiền giả Minh Triết trải qua

Bước thứ nhất là chấm dứt đau khổ do cái đầu làm việc sai hay làm việc chệch.

Bước thứ hai là bước phát triển phẩm hạnh của người Hiền giả Minh Triết, (chứ không có bước chứng ngộ mà cũng không có bước đắc đạo) . Phẩm hạnh này chính là phẩm hạnh của bậc giác ngộ, bậc đại giác. Vì vậy, chúng ta không phải đi qua bước chứng ngộ, đắc đạo gì cả.

Bước thứ ba là người Hiền giả Minh Triết phát triển toàn bộ thần lực của mình. Thần lực qua lời nói, thần lực qua ý nghĩ và thần lực qua việc làm. Và trong bước ba này có một loại thần lực đó là thần lực giải thoát.

Bước cuối cùng là người Hiền giả Minh Triết phải tập sống trong thế giới màu nhiệm.

Tập sống trong thế giới màu nhiệm tức là tính biết tự hiểu toàn bộ cơ thể vật lí là một hệ thống hoàn chỉnh, hoàn hảo để cho tính biết hiện hữu. Khi chúng ta luôn luôn giữ cái đầu và con tim trong điều kiện ổn định nhất thì chúng ta sẽ sống được trong thế giới màu nhiệm. Lúc ấy, quý vị sẽ biết nó màu nhiệm như thế nào!

Tiêu điểm

Bài mới đăng