Xử sự không thể quá rõ ràng, tất cả hiền ngu, tốt xấu cũng nên bao dung

Must Try

Giữ mình không thể quá sạch sẽ, tất cả ô nhục, dơ bẩn cũng cần dung nạp được; Xử sự không thể quá rõ ràng, tất cả hiền ngu, tốt xấu cũng nên bao dung được.

Chùa Lương Sơn có một thiền sư Vô Danh, thấy nhiều tín đồ ăn thịt uống rượu vô cùng lo ngại, bèn bảo sư phụ Đại Liêu làm nhiều cái bánh thật to, rồi triệu tập tất cả tăng chúng của chùa cùng đi đến rừng xác chết.

Ông dẫn mọi người đến một vùng hoang dã ở ngoại thành, tìm một xác chết đã bị thối rữa, cùng ngồi trên đất, bốc thịt hôi thối trên xác chết kẹp vào chiếc bánh lớn rồi pha rượu và bắt đầu ăn, lại bảo mọi người cùng ăn theo ông.

Những người thường ăn thịt uống rượu thấy vậy, có người thì bưng mặt chạy trốn, có người thì nôn mửa không thôi, thiền sư Vô Danh lập tức cảnh cáo mọi người: “Các người nếu không thể làm sạch cõi tâm của mình thì cũng chẳng khác gì việc này (tức việc ăn bánh kẹp xác chết thối rữa ấy).”

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Việc hành hóa của thiền sư không trốn tránh sạch hay bẩn, tức là một hình thức xa rời vết tích còn lại của thụ tưởng hành thức. Phật giáo cho rằng: sạch không phải là sạch, bẩn không phải là bẩn, sạch sẽ chưa hẳn là không nhuốm bẩn, nhuốm bẩn có lúc lại là sạch sẽ; trong đạo Phật chân chính không có tuyệt đối sạch bẩn, khác với tri kiến thông thường của thế gian.

Lấy người để nói, chúng ta coi phân (người) là thứ dơ bẩn, hôi thối, nhưng chó, dòi bọ… coi đó là thức ăn ngon lành, ai sạch ai bẩn, làm sao có thể phân biệt một cách tuyệt đối?

Lại lấy bàn tay của chúng ta để xem, vẻ bên ngoài da thịt và móng tay của chúng ta đều sạch sẽ, nhưng nếu dùng kính hiển vi phóng đại để phân tích, thì trên đó bám đầy những bụi bẩn, vi khuẩn, các bạn nghe tôi diễn tả như vậy có cảm thấy ngứa ngáy và muốn đi rửa tay ngay không?

Có người bên ngoài áo mũ tươm tất sạch sẽ, nói năng cử chỉ nhã nhặn lễ độ, rõ là một khí độ quý phái, nhưng lòng dạ lại hẹp hòi xấu xa, vô cùng bẩn thỉu, giống như trong tiểu thuyết người ta thường mắng “mồm đãi đưa đạo đức nhân nghĩa, bụng chứa đầy ý xấu cuồng dâm” (Người Việt có câu ca dao ý nghĩa tương tự, ngoài miệng thơn thớt nói cười, trong lòng nham hiểm giết người không dao), loại người ngoài sạch trong bẩn ấy rốt cuộc tốt hay xấu? Cũng có rất nhiều người bình dân áo quần rách rưới, thậm chí thân thể dơ bẩn hôi hám, nhưng họ có một tấm lòng lương thiện, trong sáng, tình trạng trong sạch ngoài bẩn ấy, thì một chữ “sạch” hay một chữ “bẩn” làm sao có thể tùy tiện nhận xét cho được?

Chúng ta thường ăn dứa, khi nó chưa chín thì vừa chua vừa chát ăn vào sẽ bị ngứa lưỡi rát họng, đợi đến chín vàng, khi trái dứa mọng đầy nước thơm ngon, ăn vào sẽ thấy ngọt mát đầy hương vị. Chất ngọt thơm ấy do đâu mà có? Cái chua chát ban đầu đã trải qua gió thổi, nắng chiếu, mưa gội, đất cát nuôi dưỡng mà trở thành ngọt mát như đạo Bồ đề. Nếu không có chua chát làm sao có ngọt thơm? Không có phiền não làm sao có Bồ đề? Không có sự tô điểm của dơ bẩn làm sao có trong sạch?

Cho nên chỉ cần trừ bỏ cái tâm phân biệt có không, đối đãi mà dùng con mắt bình thường, bình đẳng để xem xét thì thế gian này vốn phàm thánh là một thể, có không đều như nhau, chỉ cần không dừng ở tình phàm, không khởi lên ý thánh thì người người đều có nhân cách đứng trong trời đất, người người đều có thể tự tại, như thiền sư Tuyết Đậu từng nói: “Thấy nghe nhận biết không nhất nhất, núi sông chẳng phải nhìn trong gương; trời sương trăng lặn đêm gần hết, ai cùng đầm trong rọi bóng hàn?” (Văn kiến giác tri phi nhất nhất, sơn hà bất tại kính trung quan; sương thiên nguyệt lạc dạ tương bán, thùy cộng trừng đàm chiếu ảnh hàn?)

Nguồn ảnh: Internet

Vua A Dục ở Ấn Độ chân thành tin Phật, gặp tỳ kheo nào cũng đều đảnh lễ, do đó khiến cho người ngoại đạo phê bình sau lưng và thường đem lời can gián: “Thưa đại vương, ngài là chủ tể của một quốc gia, thân phận vô cùng tôn quý, làm sao có thể gặp một tỳ kheo nào đại vương cũng khúm núm đảnh lễ? Lẽ nào đầu của đại vương phải cúi xuống?”

Vua A Dục nghe xong liền bảo người giết một con heo, rồi đem đầu heo ra chợ bán với giá 50 lượng. Mấy ngày sau, vua A Dục lại sai người lấy đầu của một tử tù đem ra chợ bán, và dặn người này rao lớn giữa chợ là: “Đầu của vua A Dục đây, chỉ bán 10 lượng bạc thôi!” Kết quả, mọi người trong chợ đều sợ chạy tán loạn, chẳng ai hỏi han gì cả. Nhân dịp này, vua A Dục trách các đại thần rằng: “Các người xem, một cái đầu heo máu me nhớp bẩn thế mà có thể bán được 50 lượng, còn cái đầu của ta chỉ bán 10 lượng bạc mà không một ai cần đến, các người nói đầu ta đáng quý vô cùng, vậy rốt cuộc đáng quý ở chỗ nào?”

Sạch, bẩn trong pháp thế gian thường không có tiêu chuẩn, không chân thật, không lâu bền. Khi hòa thượng Diệu Thiện ăn cơm, ông thường thích trộn cái gỉ sét trên nồi vào cơm để ăn, đôi khi còn quậy thêm một ít nước mũi giải của mình vào chén cơm mới nhai nuốt vào bụng.

Xem thêm: Dùng pháp thủy của hoan hỷ cho cuộc sống xa rời thị phi phiền não

Ông lại không quen nhìn thấy vỏ dưa, vỏ đậu phộng, vỏ trái cây, giấy viết, giấy loại các thứ, thường ngày đi đứng nằm ngồi, bất kể lúc nào, bất kể ở đâu, hễ thấy các thứ đó ông liền đưa năm ngón tay vàng ra nhặt lấy, tay vừa nhặt vừa bỏ vào miệng cho vào bụng, nhai nuốt ừng ực một loáng sạch trơn. Cách ăn uống như vậy, mọi người nói chung không ai dám làm theo, nhưng hòa thượng Diệu Thiện vốn coi đó là thường.

Câu chuyện “sạch bẩn không hai” ấy, độc giả xem có thể cảm thấy chịu được hay không? Thật ra, “tu đạo do từ nhục thân, và nhục thân cũng có thể thành đạo”, phải hiểu rõ cái xấu hư nhớp bẩn trong sinh hoạt mới có thể chứng ngộ sự trong sáng thanh tịnh trong cuộc đời.

Trong Phật pháp, cảnh giới sạch bẩn không hai giống như bầu trời muôn dặm không mây, nếu chấp trước vào cái bẩn thì cũng chẳng khác nào như mây đen che lấp bầu trời, nếu ngu si ôm giữ cái sạch thì cũng giống như đất bằng nổi mù sương phủ khuất mặt trời. Cho nên, chúng ta không những cần gột sạch pháp tướng sạch bẩn, mà cũng cần vứt bỏ tri kiến sạch bẩn.

Lời trích từ sách “Thái căn đàm”
Giữ mình không thể quá sạch sẽ, tất cả ô nhục, dơ bẩn cũng cần dung nạp được;
Xử sự không thể quá rõ ràng, tất cả hiền ngu, tốt xấu cũng nên bao dung được.

Latest Recipes

More Recipes Like This